Chương 110: Ngoại truyện 13: Hai năm sau (1)

Chu Hành vốn luôn nghĩ rằng trong bốn người họ, anh sẽ là người kết hôn sớm nhất, nào ngờ lại bị Lục Du vượt mặt.

Anh nhớ rất rõ rằng từ lâu, Thẩm Yên từng ám chỉ với anh rằng giữa gia đình Lục Du và Cung Giai dường như có khúc mắc gì đó. Không ngờ Lục Du lại có thể giải quyết nhanh đến vậy.

Gần như ngay sau khi Cung Giai đồng ý, Lục Du đã vào nhóm chat ký túc xá của bọn họ, kêu ba người còn lại giúp mình nghĩ kế hoạch cầu hôn.

Chu Hành đọc tin nhắn trong nhóm một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhắn riêng cho Lục Du.

Chu Hành: [Sao cậu lại nghĩ đến chuyện cầu hôn thế?]

Lục Du trả lời gần như ngay lập tức.

Lục Du: [Cậu chưa cầu hôn là vì chưa nghĩ đến à?]

Chu Hành: […]

Lục Du: [Giai Giai nhà tôi lại được thăng chức rồi.]

Chu Hành thầm nghĩ hỏi một đằng trả lời một kiểu gì vậy? Sao lại còn tiện thể khoe khoang nữa? Yên Yên nhà anh cũng vừa cạnh tranh vị trí thành công đấy thôi.

Ngay sau đó, Lục Du lại gửi tiếp.

Lục Du: [Tôi nói với cô ấy, nếu còn được thăng chức nữa, muốn kết hôn thì phải làm đơn xin phép.]

Lúc này Chu Hành mới hiểu ra, khóe miệng khẽ giật. Lục Du đúng là lợi hại, đến cả lý do như vậy mà cũng nghĩ ra được.

Chu Hành: [Cậu đã giải quyết xong chuyện với bố mẹ Cung Giai rồi à?]

Lục Du dường như không hiểu câu hỏi của anh.

Lục Du: [?]

Lục Du: [Bố mẹ vợ tôi rất hài lòng đối với tôi.]

Đến lượt Chu Hành không hiểu nổi, nhưng chưa kịp hỏi thêm, Lục Du đã nhắn tiếp.

Lục Du: [Lão Chu, cố lên!]

Chu Hành: …

Anh thật sự rất hối hận. Tại sao lại phải nhắn riêng cho Lục Du chứ, khác nào tự đâm vào tim mình.

Chuyện này cũng không thể trách anh do dự. Anh đã nhiều lần thăm dò Thẩm Yên, và điều cô truyền đạt lại luôn là cô còn trẻ, chưa muốn kết hôn sớm như vậy.

Tất nhiên, anh hoàn toàn có thể bám sát cô, thúc giục cô, thỉnh thoảng lại hỏi cô có muốn kết hôn không, thậm chí chuẩn bị sẵn một màn cầu hôn, có lẽ Thẩm Yên cũng có thể vì nhất thời xúc động mà đồng ý.

Nhưng anh không muốn tạo áp lực cho cô, không muốn cô vì một phút bốc đồng mà bước vào hôn nhân.

Anh hy vọng cô có thể sau khi suy nghĩ nghiêm túc, cân nhắc kỹ lưỡng, từ tận đáy lòng công nhận anh, mong muốn cùng anh đi hết quãng đời còn lại.

Giống như anh từng tự nhủ trước đây là không cần vội, cứ từ từ thôi.

Nhưng nhìn bạn cùng phòng của Thẩm Yên đã kết hôn, giờ đến cả Lục Du cũng chuẩn bị cưới, anh dần bắt đầu không thể ngồi yên được nữa.Gần đây, Thẩm Yên cũng đang rất buồn phiền. Vị trí mới khó hơn cô tưởng rất nhiều. Không còn Giản Hồng và Chu Hành đứng phía trước che chắn, phải tự mình gánh vác mọi việc khiến cô cảm thấy thiếu tự tin.

Cô đã làm đúng như kế hoạch của Chủ tịch Chu, sau khi Giản Hồng được điều sang phòng nhân sự làm phó giám đốc, cô tiếp nhận vị trí phụ trách bộ phận hành chính của Bất Động Sản Cơ Thế.

Nói thật, ngày Chu Hành đưa cô đến Bất Động Sản Cơ Thế nhận việc, khi ngồi trong văn phòng riêng của mình, cô còn không nhịn được mà bật cười.

Thế giới này quả thật giống như một gánh hát tạm bợ khổng lồ. Vậy mà có một ngày, cô lại có thể sở hữu một văn phòng riêng, dưới quyền còn có vài cấp dưới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!