Chương 109: Ngoại truyện 12: Những người mới ở Văn phòng Tổng giám đốc

Tiểu Khương sau khi vào làm, nhân lúc Thẩm Yên và Chu Hành đều ra ngoài họp, cậu ta lén lút tiến đến cạnh bàn làm việc của anh Trình, hạ giọng hỏi: "Anh Trình, Trợ lý Chu và Tiểu Thẩm có phải đang yêu nhau không?"

Anh Trình nghe câu hỏi của Tiểu Khương thì vô cùng ngạc nhiên: "Giờ cậu mới phát hiện ra à?"

Anh ấy vốn tưởng từ lúc Tiểu Khương bị Trợ lý Chu ép phải đổi cách xưng hô thành "chị Thẩm" thì cậu ta đã phải nhận ra rồi chứ.

Đứa nhỏ này trông thì lanh lợi, sao lại có phần chậm hiểu thế nhỉ.

Tiểu Khương cũng kinh ngạc không kém: "Công ty mình không cấm yêu đương nơi công sở ạ?"

Anh Trình đáp: "Tất nhiên là không. Chẳng phải dạo trước công ty còn tổ chức hoạt động giao lưu, khuyến khích yêu đương trong nội bộ đó sao."

Tiểu Khương nghe vậy, lộ vẻ trầm ngâm suy nghĩ.Sau khi Phùng San San bị Thẩm Yên bắt gặp ba bốn lần liên tiếp không về nhà, Thẩm Yên mới nhận ra mình đã quan tâm đến cô bạn quá ít. Thậm chí đến giờ cô còn chưa từng thông qua Phùng San San mà gặp Lý Hạ Phong nữa.

Nhưng cũng không thể hoàn toàn trách cô được.

Phùng San San vào làm tại một doanh nghiệp nhà nước, nghe thì danh tiếng lớn, vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng chỉ cần nhìn vào đợt đào tạo đầu vào khắc nghiệt của họ cũng đủ hiểu công việc này hoàn toàn không phải kiểu uống trà đọc báo như ban đầu họ tưởng tượng.

Sau khi chính thức nhận việc, Phùng San San thường xuyên than thở trong nhóm ký túc xá rằng đơn vị của mình thực sự quá đáng sợ. Một người học chuyên ngành Ngữ văn như cô ấy, kiến thức nghiệp vụ hầu như chỉ dựa vào việc học thuộc lòng để thi qua kỳ đào tạo, vậy mà khi làm việc lại bận đến mức giờ hành chính kín đặc, chưa kể cứ ba bữa lại phải tăng ca.

Về phía Thẩm Yên, sau khi chị Mạnh chính thức nghỉ hưu vào tháng 11, cô sẽ phải hoàn toàn gánh vác trọng trách của văn phòng Tổng giám đốc. Cô kéo theo cả Tiểu Khương, khiến hai người cũng liên tục phải tăng ca.

Tăng ca nhiều đến mức Tiểu Khương không chịu nổi nữa. Cậu ta đã than với Thẩm Yên, than với Chu Hành, thậm chí còn muốn nói với Tổng giám đốc Lục, nhưng vì bình thường Tổng giám đốc Lục hầu như không ra khỏi văn phòng, cậu ta lại không dám xông thẳng vào để đề nghị tuyển thêm người.

Chu Hành dĩ nhiên cũng muốn như vậy. Thẩm Yên cứ cách ba hôm lại tăng ca, anh chỉ có thể nhận thêm phần việc về phía mình, kết quả là cả hai cùng nhau tăng ca.

Gần đây, những buổi hẹn hò buổi tối của họ đều biến thành cảnh ăn khuya trong phòng trà nước. Đã vậy, còn thường xuyên xuất hiện thêm hai bóng đèn là Tiểu Khương hoặc Lục Du.

Đến khi Tiểu Khương một lần nữa dùng ánh mắt u oán nhìn Chu Hành, Chu Hành đặt mạnh bản kế hoạch trong tay xuống, hạ quyết tâm đứng dậy đi vào văn phòng của Lục Du.

"Tổng giám đốc Lục." Chu Hành cũng nhìn Lục Du bằng ánh mắt đầy oán trách tương tự.

Lục Du: …

"Tiểu Thẩm còn chưa than khổ mà." Lục Du rõ ràng biết anh định nói gì.

"Đó là vì năng lực của Yên Yên nhà tôi quá mạnh." Chu Hành dùng lý lẽ đầy đủ để phản bác: "Cậu nói với Chủ tịch Chu đi, nóng vội thì không ăn được đậu hũ nóng, bồi dưỡng nhân sự phải từ từ."

Lục Du bị kẹp giữa áp lực hai phía, cũng khó xử vô cùng. Nhưng nhìn người bạn đang đầy vẻ oán thán trước mặt, anh ấy quyết định giúp đỡ một chút: "Cậu đưa tôi vài ứng viên, tôi sẽ nghĩ cách xoay xở thêm."

Chu Hành không ngờ Lục Du lại chịu nới lỏng, anh vui mừng ra mặt: "Tôi ra ngoài bàn bạc một chút đã."

Kể từ lúc Chu Hành bước vào văn phòng Lục Du, Tiểu Khương đã luôn dõi mắt về phía cánh cửa đó. Thấy Chu Hành bước ra với vẻ mặt khá tốt, cậu ta lập tức hiểu chuyện này coi như ổn rồi.

Cậu ta đẩy ghế xoay lùi về sau, trượt đến bên bàn làm việc của Thẩm Yên: "Tiểu Thẩm, Trợ lý Chu ra rồi."

Thẩm Yên nghe vậy thì ngẩng đầu lên: "Hả?"

Thẩm Yên vẫn đang cúi đầu cắm cúi sao chép và dán tài liệu, cô hoàn toàn không để ý đến những ý tứ vòng vo giữa Tiểu Khương và Chu Hành.

Tiểu Khương chỉ về phía Chu Hành đang từ văn phòng Lục Du đi ra, nói: "Vừa rồi Trợ lý Chu vào gặp Tổng giám đốc Lục để xin thêm người đó."

Thấy Chu Hành đi về phía họ, Thẩm Yên hỏi thẳng: "Xin được chưa?"

Chu Hành cười tươi rói: "Coi như xong rồi. Mọi người có ai phù hợp để đề cử không?"

Khi nói ra câu này, trong đầu anh chợt hiện lên một người từng chủ động đề cử bản thân với anh.

Anh không khỏi cảm thán con người vẫn nên mạnh dạn tự tiến cử mình. Trước đây cũng có nhiều người đến đánh tiếng với anh, nói rằng ai đó ở phòng ban nào muốn vào Văn phòng Tổng giám đốc. Nhưng thời gian trôi qua, anh chỉ còn nhớ ai là người đến nhờ vả, chứ không còn nhớ rõ người được tiến cử là ai nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!