Chương 1: (Vô Đề)

Có ba điều bất hiếu, trong đó không vào biên chế là điều nặng nhất.

"Con nói xem, cũng là sinh viên năm tư, sao con không thể giống như Tiểu Điền ở lầu trên, vừa ôn thi công chức, vừa ôn thi biên chế, lại chuẩn bị thi cao học, còn đang tìm việc nữa kìa."

Thẩm Yên ngồi trên ghế sô pha, nghe bố mẹ lải nhải trách móc không ngừng, đau đầu vô cùng, cô day huyệt thái dương: "Không ai có thể vừa ôn thi công chức, vừa ôn thi biên chế, vừa ôn thi cao học, lại vừa tìm việc hết, không có ai đâu mẹ."

Cô đặc biệt nhấn mạnh.

Mẹ Thẩm – Từ Duyệt, lập tức phản bác: "Dì Điền nói với mẹ đó, chẳng lẽ bà ấy nói bậy à?"

Thẩm Yên không tin: "Không thể nào."

Ba Thẩm – Thẩm Vĩ, thở dài, an ủi: "Có lẽ Tiểu Điền quá giỏi so với con thôi. Con nhìn con trai bác Vương bên cạnh kìa, hồi nhỏ còn cùng con chơi nặn đất sét, con còn chạy theo gọi "anh ơi, anh ơi" đó, còn nhớ không? Giờ người ta giỏi giang chưa, năm ngoái vừa tốt nghiệp đại học là thi đậu biên chế ở thị trấn dưới quê luôn."

Thẩm Yên nhớ Tiểu Vương, anh ấy hơn cô một khóa, mấy năm trước nghỉ đông về quê còn kết bạn Wechat với cô. Quả thật anh ấy đã thi đậu biên chế, nhưng cô nhớ lại bài đăng anh ấy mới đăng gần đây:  "Lương tháng 3.500 tệ, còn phải  tăng ca viết báo cáo đến nửa đêm?"

"Cái con nhỏ này, ăn nói kiểu gì vậy?" Từ Duyệt nghe cô nói thế liền lập tức phản bác: "Tuy lương một tháng chỉ có 3.500 tệ, nhưng người ta đang phục vụ nhân dân đó! Trình độ nhận thức của người ta cao."

"Mẹ, mẹ nói gì vậy chứ!" Thẩm Yên kinh ngạc, cô không ngờ trình độ nhận thức của mẹ mình lại cao đến vậy.

Từ Duyệt nổi giận: "Con câm miệng đi!"

Thẩm Yên nhịn không được lại cãi: "Hơn nữa, biên chế thì sao gọi là công chức được."

"Con…" Từ Duyệt bị chặn họng, không biết trả lời sao.

Thẩm Vĩ nghe con gái cãi cứng, làm vợ tức đến nghẹn họng thì hừ một tiếng: "Ở nhà thì cãi chày cãi cối, nói câu nào cãi câu đó, sao tới lúc phỏng vấn thì lần nào điểm cũng thấp lè tè vậy?"

Nhắc đến phỏng vấn, Thẩm Yên liền đau nhói: "Con cũng đâu muốn đâu, kỳ thi công chức lần đó con đã cao hơn người đứng thứ hai tận mười điểm rồi, cuối cùng bị lật ngược ở vòng phỏng vấn thì biết làm sao được?"

Thẩm Vĩ tức giận vì nói hoài mà cô không chịu hiểu: "Nếu lúc phỏng vấn mà con nói chuyện lưu loát như bây giờ thì người ta được 70 điểm, sao con lại chỉ có 50 điểm?"

Nói tới đây, ông chợt nghĩ ra: "Lần nào cũng 50 điểm, chẳng lẽ lúc phỏng vấn con còn cãi tay đôi với giám khảo hả?"

Thẩm Yên nhỏ giọng phản bác: "Phỏng vấn cấu trúc, giám khảo đâu có nói gì, với lại con cũng đâu phải lần nào cũng 50."

Thẩm Vĩ gật gù: "Ờ, lần này phỏng vấn biên chế còn được hơn 60, nhưng người ta đứng hạng ba lại được tận 80 kìa."

Trên bàn trà là bảng điểm thi viết kỳ thi biên chế ở thành phố A mà hôm nay cô vừa thi xong, tâm trạng Thẩm Yên rất phức tạp. Cô cứ nghĩ lần này sẽ khác, ai ngờ nửa chừng xuất hiện một thánh phỏng vấn. Người này thi viết chỉ đứng hạng ba, kém cô 10 điểm, kém hạng hai 8 điểm, vậy mà phỏng vấn lại vọt lên 80. Mặc dù lần này cô đã cố gắng hết sức, đạt điểm phỏng vấn cao nhất từ trước tới nay là 64 điểm, nhưng vẫn bị vượt mặt dễ dàng.

Thẩm Yên cúi đầu im lặng, cô thật sự không thể làm gì hơn, cô vốn dĩ không thể nói lớn tiếng trước mặt người lạ.

Thẩm Vĩ nhìn dáng vẻ cúi gằm của con gái, càng tức giận hơn: "Con nói coi cái tật này ở đâu ra vậy? Con đã tốt nghiệp đại học rồi, sao phỏng vấn mà lại sợ? Sợ cái gì? Cứ coi như trước mặt không có ai là được chứ gì?"

Ông càng nghĩ càng bực: "Hồi nhỏ con có coi phim truyền cảm hứng chưa? Thằng Wells đó, từ nhỏ bị nói lắp, nó còn ngậm đá trong miệng tập nói, cuối cùng thành vua. Con cũng học đi, ai bẩm sinh đã biết nói trước đám đông đâu, phải luyện chứ. Không thì bố đưa con về quê, ra đầu làng mà diễn thuyết!"

Thẩm Yên nghe bố càng nói càng sai, càng nói càng hăng, bèn sửa lại: "Bố muốn nói là nhà hùng biện Demosthenes hay là nhà vua trong phim "Nhà vua nói lắp" do Colin Firth đóng?"

Thẩm Vĩ bị hỏi đến lú luôn: "Thì Mo sư, Phết rờ gì gì đó."

Ông "chậc" một tiếng: "Đừng vòng vo! Nói chung là phải luyện! Nói nhiều lên!" Sau đó lại bực mình nói: "Không phải con đăng ký lớp luyện phỏng vấn sao, trong đó còn có thi thử, lúc đó con cũng không nói được câu nào hả?"

Thẩm Yên cúi đầu thấp hơn nữa, cô muốn nói rằng lần này có thể đạt 60 điểm cũng là nhờ đi học bao nhiêu lớp phỏng vấn đó.

Ngồi bên cạnh nghe chồng mắng con mãi, Từ Duyệt liền kéo ông ra: "Ông làm gì mà ép Yên Yên vậy, tính con bé nhát gan ông còn lạ gì nữa."

Thẩm Vĩ cau mày nhìn vợ con mình, thở dài một hơi. Con gái lớn rồi, mắng cũng không được, đánh cũng không xong. Giờ sắp tốt nghiệp năm tư, công việc đàng hoàng cũng chưa có. Họ cũng đâu có đòi hỏi cao, chỉ muốn con bé thi đậu một suất biên chế thôi mà sao khó thế. Sao mồ mả tổ tiên nhà họ không bốc khói một lần, để nhà họ cũng có một người tốt nghiệp xong thì có ngay được một suất vào công chức.

May mà nhà còn chút tiền, con gái tốt nghiệp không đi làm, ở nhà làm con gái toàn thời gian thì họ cũng nuôi được: "Không sao đâu con, không đậu thì cứ ở nhà, bố mẹ nuôi được. Năm nay thi không đậu thì sang năm thi tiếp. Bố mẹ không đóng bảo hiểm xã hội, sang cuối năm con vẫn tính là sinh viên mới tốt nghiệp. Trong một năm tới, công việc của con chính là ôn thi, thi thêm một vòng nữa, từ kỳ thi công chức trung ương, đến thi công chức tỉnh, đến biên chế đơn vị, rồi ba hỗ trợ một hoặc thi vào làm nhân viên văn phòng quân đội, không thì thi biên chế ngoài, nói tóm lại rồi một ngày cũng sẽ đậu thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!