Chương 82: Thích rồi thì... sao chả được

32 năm trước, nhờ những kiến thức có được từ chân lý, và sức mạnh của tập đoàn IMI, con người đã có khả năng chống lại chúng thần và chiến thắng 1 năm sau đó.

Nhưng thế giới cũng vì thế mà phân hóa, thậm chí trở lên hỗn loạn.

Sức mạnh có được quá nhanh, không thông qua quá trình tích lũy rất dễ mất kiểm soát, nhiều cuộc tranh đoạt tài nguyên diễn ra khắp nơi, nhiều tổ chức thế lực vốn tưởng chỉ có trong truyền thuyết lại lộ ra ánh sáng.

Trên hết là những cuộc biểu tình, phản đối, thậm chí dẫn đến bạo động của những kẻ vẫn còn tín ngưỡng vào thần linh.

Không phải ai cũng muốn chống lại thần linh, nhiều người khiếp sợ bọn họ, tôn sùng bọn họ, muốn được bọn họ thi triển những quyền phép vạn năng lên mình dù đó có là đòn trừng phạt ác độc đến mức nào.

Được thần linh để mắt đến với họ đã là một niềm hạnh phúc rồi.

Thần linh nô dịch con người, bòn rút tài nguyên của trái đất, các bậc lãnh đạo, vua chúa từ lâu đã nhận ra điều này nhưng lực bất tòng tâm, người dân thì chỉ như những con kiến dưới tán lá, làm sao biết được ở tít trên cao, những con chim gõ kiến ngày ngày đục đẽo các thân cây to lớn mang đi một phần đồng loại của chúng.

Vị trí thấp nên tầm mắt cũng không cao, với họ, thần linh chỉ là những tồn tại xa vời, chẳng đáng quan tâm. Con kiến dưới lớp đá mục làm sao có thể cho những hành vi của con đại bàng trên cao vào đầu óc, vì ngay cả tư cách để xuất hiện trong mắt con đại bàng nó cũng không có.

Ấy vậy mà một ngày nọ của 32 năm trước, con người lại tuyên chiến với Thần linh, khi thông đạo không gian được mở ra, toàn bộ những con robot tối tân nhất của loài người sau hơn 10 năm miệt mài chuẩn bị trải dài bao quanh mặt trăng, chiến trường đầu tiên với chúng thần.

Tại sao chúng ta phải đánh nhau, họ cứ là thần của họ, ta cứ là người của ta không được sao !?

Tại sao phải chiến đấu với một lực lượng đáng sợ như vậy, rốt cuộc chúng ta có được lợi lộc gì đâu !?

Hãy cứ để mọi thứ như nó vốn có không được sao !?

Chúng ta ra trận, con cháu chúng ta phải chết, nhà cửa, thành phố của chúng ta bị hủy diệt mỗi khi phòng tuyến của những chiến sĩ bằng sắt bị chọc thủng là tại vì ai !?

Không phải tại vì hắn sao !?

Kẻ tự xưng là King của IMI này, kẻ cho con người vũ khí, sức mạnh, nhưng lại cổ xúy con người lao ra chiến đấu với những kẻ địch mạnh hơn họ rất nhiều lần.

Một phát laze không giết được thần, trăm ngàn phát laze thì có thể, nhưng mỗi lần như vậy có biết bao nhiêu hi sinh, biết bao chiến sĩ phải ngã xuống, trôi dạt trên vũ trụ !?

Tại sao phải trả giá lớn như vậy !?

Dù cuối cùng chúng ta đã thắng, đó là nhờ nỗ lực của con người, không phải sao !?

Ngoài việc đem ra những thứ vũ khí đó, hắn làm được gì chứ !?

Sự tồn tại của hắn chỉ đem thế giới này đến hỗn loạn.

Hắn đáng lẽ không nên được sinh ra trên đời này.

Mang trên lưng tất cả nỗi oán niệm ấy của một bộ phận nhân loại, Tường vẫn như một chú kiến cần mẫn, chỉ làm những gì mình cho là đúng, những gì được cho là tốt nhất cho tương lai của con người.

Bằng những cách của riêng hắn mà người thường không sao hiểu nổi.

Đó cũng là cái giá hắn phải đánh đổi để có được sức mạnh từ trường sinh đảo.

Đánh mất đi cái tên của mình, đánh mất đi nhân cách, dục vọng, tư niệm…

Trở thành một cỗ máy không biết đến lợi ích cá nhân, vĩnh viễn duy trì sự công bằng.

Hắn cũng không cần bất cứ ai hiểu cho mình, dưới sức mạnh tuyệt đối, trường sinh đảo vẫn vận hành theo ý chí của hắn, với kiến thức có được, tổ chức này vẫn hơn xa nhân loại vốn tưởng đã phát triển rất nhanh kia.

Và trên hết, luôn có người ủng hộ hắn vô điều kiện, bất kể hắn làm gì, nghĩ gì.

Queen được sinh ra là vì King, không phải sao !?

Thử phản kháng lại số phận này ư !? Tại sao phải làm như vậy, trong khi đó là một phần của mình từ lúc có mặt trên đời này rồi. Hơn nữa người được chọn cho mình cũng không tệ cho lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!