Cơn đau quằn quại ở bụng làm cho Frozen choáng váng một lúc lâu sau mới có thể cử động được.
"Tên khốn này, không biết thương hoa tiếc ngọc là gì cả." Frozen cắn môi hậm hực.
Đoán không sai mà, cái gã thiếu niên cả người tỏa ra khí tức nguy hiểm ấy quả nhiên là một nhân vật hung ác. Cho dù còn thoi thói cũng có thể cắn chết người.
Cảm giác đau đớn âm ỉ ở vùng bụng làm cô nhớ đến hồi bé bị đau ruột thừa gần chết phải vào viện cấp cứu trong tình trạng nguy kịch, nhờ đó mà khả năng sử dụng mana mới được phát hiện bởi một vị giáo sư kiêm bác sĩ ma thuật.
Nếu không phải có lớp hàn khí bảo vệ cơ thể, triệt tiêu một phần lực đánh, dám cá cơ thể cô đã bị chia ra làm hai nửa lắm. Dù vậy, chắc tim gan bèo phổi cũng bị gõ cho loạn xạ cả lên mất rồi.
Frozen cũng muốn nằm dưỡng sức thêm một chút, nhưng nhìn kẻ gây họa cho mình đang nằm dài bất động ở đó, tuy đã thoi thóp nhưng còn chưa chết hẳn, cô cũng cố gắng nhịn đau, chống tay đứng dậy.
Thanh băng kiếm nhanh như chớp vẽ lên một trận pháp hình ngôi sao sáu cánh trong vòng tròn khác trên mặt băng.
Xong đâu đấy cô mới thở phào môt hơi, nheo nheo ánh mắt nhìn về phía tất cả những người còn lại.
Khí lạnh vốn đã được Tường triệt tiêu một lần nữa lan tỏa khắp mặt hồ, chỉ cần Frozen muốn, toàn bộ mặt hồ đều sẽ là gai băng như trước. Cô ta đã lấy lại quyền điều khiển cánh đồng băng.
Lần này thì ăn chắc rồi.....
Bên trong trận pháp cũ mà Tường đã đảo ngược.
Kị sĩ lúc này mới nhận ra sai sót của mình.
"Ngu rồi, sao lúc nãy không tranh thủ chọc cho con nhãi này một kiếm nhỉ ?."
Hắn cảm thấy mình giống mấy thằng đần trên phim điện ảnh rẻ tiền, nguy hiểm còn chưa chấm dứt đã chạy đến ôm ấp nhân vật chính tỏ ra mặn nồng. Kết cục của đám này thường rất tệ hại đấy.
Giờ thì hay rồi, ông sắp thành người đá.
Robert chép miệng, tiếc nuối đứt ruột.
Tiếc thì tiếc, hắn vẫn phải vận dụng toàn bộ đấu khí của mình lên để chống lại khí lạnh khủng khiếp từ cánh đồng băng, tuy vậy toàn thân vẫn cảm thấy rét run cầm cập. Dù Frozen chưa ra tay thật sự, nhưng thứ khí lạnh này không phải cái mà hắn có thể chịu đựng được. Dù sau đấu khí hộ thể chỉ giúp cơ bắp ngạnh kháng sát thương vật lý. Cái loại phép thuật này thật sự là phiền toái lắm.
Nếu khả năng kháng phép tốt một chút thì trước đấy hắn đã không bị Takeshi dùng một tấm bùa úp sọt.
Thê thảm nhất là Linh, khí lạnh này quá sức chịu đựng với người thường, khuôn mặt cô chưa đầy 30 giây sau đã trở lên xám ngoét, toàn thân run rẩy. Nếu không phải từ cơ thể Tường vẫn còn một luồng hơi ấm duy trì chắc hẳn giờ này cô cũng đã "lên đường " rồi. Theo bản năng vì vậy mà Linh lại càng ôm chặt thiếu niên trong lòng hơn.
Kị sĩ nhìn qua không hiểu cho lắm nhưng bực bội muốn xỉu, mẹ kiếp, sắp chết đến nơi rồi còn tình tứ đến vậy, nhìn ngứa mắt quá.
Tiền với tình yêu đúng là làm cho con người ta biến chất mà. Robert cảm thán thầm nghĩ trong khi hai hàm răng vẫn đập liên hồi vào nhau vì lạnh, nước mũi đóng băng, chân lông kết tủa.
Thật ra hắn cũng muốn có ai đó để ôm trong lúc này lắm.
Ai cũng được.
À, không tính hai thằng kia. Robert trán toàn vạch đen nhìn Trung Thành đang ôm chặt cứng lấy Claude vì tên lò sưởi này thật sự rất ấm, cơ thể hắn có thể chống lại khí lạnh từ cánh đồng băng này ở một mức độ nhất định.
Claude thì muốn điên tiết, hắn thật sự muốn đạp tên khốn này ra cho thành đá cục mới hả dạ, nhưng nhớ đến ánh mắt dọa người của Frozen lúc đó, lò sưởi vẫn cố gắng nhẫn nhịn.
Lại còn phải khống chế nhiệt độ cơ thể ở mức vừa đủ để Trung Thành không bị bỏng nữa. Clade nuốt ngược nước mắt. Rồi sẽ có ngày...
Quân tử trả thù 10 năm vẫn chưa muộn mà.....
"Sao rồi, cảm thấy dễ chịu chứ !? Nếu các người giao hắn ra ta sẽ giảm bớt khí lạnh." Frozen đắc ý xoa xoa vùng bụng bị Tường đánh một gậy lúc trước, lúc này ruột gan vẫn có chút lộn xộn làm cô ta thấy buồn nôn khó tả, nhưng vẫn trong khả năng chịu đựng.
"Nếu cô không giảm bớt khí lạnh ngay lập tức thì ta cam đoan đầu cô sẽ nở hoa ngay !" Tiếng nói yếu ớt của Trung Thành vang lên nhưng không gian đang cực kỳ yên ắng vì vậy mà truyền đến tai mọi người rõ mồn một.
Frozen ngạc nhiên nhìn lại thì thấy khẩu TIMI trên lưng Trung Thành đã được hắn cầm tay từ lúc nào, nòng súng đang chĩa về phía mình. Sức tập trung cao độ từ ánh mắt hắn làm cô cảm nhận thấy có chút uy hiếp, dù không nhiều lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!