Chương 7: Bách Quỷ Dạ Hành Và Vạn Tiễn Triều Tịch

Những mũi tên ấy nhanh như sao xẹt, lại mang theo sức nặng ngàn cân, cùng với đặc tính nổ mạnh không thề thua kém một đầu đạn phá giáp nào.

Thần Tiễn vung tay bắn ra bốn mũi tên như chớp giật, góc độ lại vẫn vô cùng hoàn hảo một cách quỷ dị, cảm giác như hắn chỉ tùy ý bắn ra, còn mũi tên sẽ tự động tìm đến chỗ mục tiêu vậy.

Hai mũi tên bay thẳng hàng về đằng trước phá không xuyên thể, mạnh mẽ đâm thủng lồng ngực vạm vỡ của hai con quỷ da đen mắt đỏ với hai sừng trên đầu, sau đó vẫn như cũ mang theo một động năng mạnh tới khó hiểu, tiếp tục nhằm tới chỗ chủ nhân chúng – tức là Takeshi.

Bên trái và bên phải, cũng giống như vậy, có hai mũi tên phân biệt mạnh mẽ đánh tới, vừa vặn chặn đứng luồng kiếm khí của kị sĩ, cả mũi tên lẫn luồng khí sắc bén kia cùng bị triệt tiêu sau một cú nổ mạnh. Một mũi tên khác cũng vừa vặn phóng tới chỗ Shirayuki, cô ta vội giơ lên một thanh kiếm dài khoảng nửa mét, vội vã gạt đỡ, sau đó không ngờ bị lực nổ mạnh của mũi tên chấn bay ra đằng sau vài bước.

Takeshi nhìn thấy hai mũi tên đang rít gào tới chỗ mình kia thì cặp mắt âm trầm khẽ nheo lại, hắn rút ra thanh katana bên hông, thuần thục chém ra hai đường ngọt xớt, dễ dàng chẻ đôi cả hai mũi tên từ đầu tới ngọn. Vết cắt cực ngọt, hiệu ứng nổ mạnh không thể phát huy ra chút nào.

Chỉ bắn vài mũi tên đơn giản, Thần Tiễn đã nắm rõ đại khái thực lực của mấy người, còn kẻ bịt mặt kia thì hắn hoàn toàn không nhìn thấu, nên cũng chẳng vội vã tấn công. Mà đối phương có vẻ như cũng chỉ đóng vai trò hỗ trợ chứ không chính diện thách thức hắn như ba người này.

Chỉ với trình độ này, còn xa mới có thể bức hắn vào tuyệt cảnh.....

Ngọn đồi này không lớn lắm, từ chân đồi đi tới đỉnh đồi, dù là một cô gái yếu ớt cũng chỉ cầ dùng không tới mười năm phút thời gian. Thế nhưng cái khoảng cách mà đối với những thiếu niên phi thường trên hòn đảo này chỉ cần nhắm mắt nhảy bừa một bước cho qua ấy. lúc này lại giống như một chuỗi biển rộng, dù vẫn mơ hồ thấy được bến bờ đằng xa, nhưng muốn cường ngạnh bơi qua thì chỉ sợ mấy cái mạng cũng không đủ.

Thực lực áp đảo tất cả mọi thí sinh khác, Thần Tiễn của Trung Quốc đứng trên ngọn đồi ngạo nghễ cô độc, giống như tượng đài vinh quang chói sáng, mãi mãi ở trên đỉnh cao vậy.

Bốn người Takeshi đã đứng lại cùng một chỗ với nhau, qua một màn giao thủ vừa rồi đã chứng minh rõ ràng, mỗi người đánh một hướng chẳng ăn nhằm gì với tên quái thai này. Vậy chi bằng cứ theo phương pháp mà Takeshi hay dùng nhất, ở cùng một chỗ mà xông lên, dùng số lượng đè bẹp chất lượng.

Bởi vì Takeshi vẫn còn một con chủ bài khác:

"Katashi haya, ekase nikuriku, tameru sake, teehi, ashiehi, wareshiko nikeri"

Takeshi lấy trong người ra một bức tranh cuộn bằng lụa, một mặt phủ lên lớp màu đen tuyền u ám, một mặt tranh chỉ có hai màu đen trắng, trên đó vẽ vô tận những hình ảnh yêu ma quỷ quái hình thù hỗn độn.

"Nghi thức : Hyakki Yakou (Bách quỷ dạ hành) !"

Bức tranh vừa được mở ra, một luồng khí đen rít gào được phóng thích, lấy Takeshi làm trung tâm, luồng khí đen ấy phát ra những tiếng gió rít gào quỷ dị, rồi xoay tròn thành một cơn lốc nhỏ, cơn lốc ấy cứ đi qua một mét vuông thì có một con yêu quái dáng vẻ quái dị, xấu xí không chịu nổi đứng đó, giương cặp mắt đầy dã tính và hung ác nhìn thẳng vào Thần Tiễn trên đỉnh đồi.

Chỉ chưa đầy một phút, trước mặt Takeshi đã có một đạo quân yêu ma quỷ quái đủ loại hình thù, nhung nhúc chen chúc, tỏa ra khí tức hiếu sát và áp bách đến trầm trọng.

Kị sĩ đứng sau lưng Takeshi vốn còn muốn nhân cơ hội chọc cho hắn một nhát cho bõ ghét, lúc này lại thành thật lùi lại phía sau, hít vài hơi khí lạnh.

Cái này, thật con mẹ nó quá đáng rồi.

Thằng này mang mở mồm nói đạo lý lúc chơi game, trên minh lại mang theo bộ hack hạng nặng thế này !? Có còn cho người ta sống không !?

Mỗi một con yêu quái trong đám này, dư sức làm cỏ một tiểu tổ đặc công của một quốc gia cũng nên, vậy mà hắn một hơi gọi ra cả đám. Đùa nhau à !? Đánh hay nghỉ đây !?

Không chỉ kị sĩ khiếp sợ, âm thầm cảnh giác cực độ với Takeshi, kể cả kẻ mặc áo choàng kia khi chứng kiến đạo quân yêu ma quỷ quái nhung nhúc này, đôi tay nắm chặt cây gậy khảm ngọc bích kia cũng khe khẽ run rẩy, rõ ràng nội tâm hắn cũng bị chấn động kịch liệt.

Takeshi gọi ra đám yêu quái song thì sắc mặt cũng tái đi không ít, vốn hắn đã trông như một tên thư sinh yếu nhược, xấu xí chẳng ra sao, lúc này lại càng trông có vẻ bệnh hoạn xăng nhớt. Bày ra khuôn mặt giống hệt một công tử bạc liêu ăn chơi quá độ đến mức sắp sửa tinh tẫn thân vong. Tuy vậy hắn vẫn cố nặn ra mấy hơi, cười lạnh với Thần Tiễn:

"Cái đạo lý sức mạnh mới là tất cả của mày xưa rồi, giờ tao cũng muốn chứng tỏ ày xem, sức mạnh của tập thể mới là lớn nhất nhé !"

"Korosu !"

(giết)

Ồ ô ô....

Đám quái vật cùng lúc tru lên quỷ dị, sau đó giống như một dòng nước lũ đen ngòm và dơ bẩn, nhưng hung hăng tới cực điểm, xóa sạch mỗi nhành cỏ chúng bước qua, để lại một dải khí đen chết chóc nặng nề như độc vụ, dần dần xâm nhiễm hoàn toàn màu xanh của ngọn đồi trọc.

Vùng màu xanh giống như tượng trưng cho sự sống của Thần Tiễn ngày càng thu hẹp lại.

Bức tranh bách quỷ dạ hành phong ấn vô tận yêu quái, là bảo khí tối thượng của gia tộc Minamoto, quyết định bài danh của hắn là thứ ba trong năm thiếu niên thiên tài mạnh nhất thời đại này. Một khi đã dốc toàn lực, bất kể là ai cũng phải biến sắc.

Duy chỉ có thiếu niên này là không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!