Chương 6: Giao Tiếp Và Tranh Chấp

Ài, bản remake này dài dòng hơn bản cũ nhiều quá ;)) Mà viết rất thuận tay, cảm giác cũng ko tệ.

Bộ đồng phục của trường trung học cơ sở Thiên Thanh bao gồm áo vest và quần dài màu trắng, áo sơ mi bên trong màu đen và cavat màu sáng.

Đáng chú ý nhất là cái cavat này, nó rất dài, lại mềm mỏng, đủ để quấn quanh đôi bàn tay rướm máu của Tường tới vài lần, vô cùng tiện lợi.

"Xong, tôi chưa phải băng bó cho ai bao giờ, xấu thì cũng đừng trách."

Linh xé miếng vải ở đầu chiếc cavat của mình, buộc chặt lại khúc cành cây thẳng nhất có thể kiếm ra quanh đây lên tay Tường, sau đó còn tỉ mỉ thắt thêm một cái nút hình nơ bướm xinh xinh, cúi đầu cẩn thận nói.

"Thực ra băng bó như vậy là không cần thiết, vài ngày nữa những vết thương này sẽ tự lành thôi."

"Cậu đúng là quái vật !" Linh bĩu môi nói.

"Theo cách hiểu về sinh thể và di truyền học, tôi vẫn là con người !" Tường đáp với vẻ khẳng định, sau đó lại nghiêng đầu bổ xung:

"Trên lý thuyết là như vậy !"

"Có người nào vung tay một cái là đánh ra luồng sáng chói mắt khoa trương như vậy không !? Lại nói, hắn rõ ràng đã chết giấc rồi, cậu còn muốn bồi thêm một cú nữa ! Năng lực không giống con người, tâm tính máu lạnh cũng chẳng phải con người nốt ! Đừng tự an ủi mình vì mấy khái niệm lý thuyết cứng ngắc kia chứ !"

"Hắn chưa chết ! Lúc đó cơ thể hắn bắt đầu rung động liên tục, có thể là muốn dùng khả năng gia tốc để tiến hành phá hủy tế bào rồi tự nổ ! Lúc đó bán kính 20m quanh đó đừng mong có ai sống sót." Tường lắc đầu nói.

"Chỉ là có thể thôi mà, đâu cần phải..."

"Cho dù xác xuất chỉ có 1%, ở một thế giới song song nào đó cũng vẫn có thể xảy ra !"

"Lại nữa, đừng lôi mớ lý thuyết trừu tượng của cậu ra để thông não tôi ! Không có tác dụng đâu ! Nói à nghe nè, lúc đó..."

...

Những cuộc tranh cãi vui vẻ như thế này đã ăn sâu vào tiềm thức hai người. Về cơ bản, trong một năm nay, phần lớn những cuộc đối thoại của họ cũng đều tiến hành dưới dạng châm chọc và đả kích nhau không ngớt, nhưng dù sao cũng là một loại giao tiếp giúp con người thấu hiểu nhau hơn, bởi vậy cách kết nối kỳ dị như thế này cho tới bây giờ vẫn còn được tiếp tục.

Cười đùa, tranh cãi, hay chiến tranh, tất cả cũng chỉ là một phần của giao tiếp mà thôi.

Cách chỗ đôi bạn trẻ khoảng 5km, một hồi giao tiếp còn náo nhiệt hơn cũng đang diễn ra hết sức sôi nổi.

Trên đỉnh đồi màu xanh, thiếu niên này đứng đó, cô độc mà ngạo nghễ, dùng ánh mắt lạnh như băng của mình nhìn xuống phía dưới. Khuôn mặt nghiêm nghị toát lên vẻ khinh miệt nhàn nhạt.

Phía dưới chân đồi, cách đó không xa lắm, bốn phía đều có người đứng, giống như đã bao vây hắn lại.

Bốn người dưới chân đồi, có hai nam, một nữ, còn một kẻ trùm áo choàng kín mít từ đầu tới chân, che khuất hoàn toàn dung mạo và dáng người. Thiếu niên người châu á, mặc bộ Hakama của Nhật bản trong đó nhìn có vẻ rất già dặn, ánh mắt cũng không kém phần sắc bén so với người trên đỉnh đồi, ngẩng đầu nhìn lên nói với giọng trào phúng nhàn nhạt:

"Thần Tiễn, hôm nay mày chết chắc rồi !"

Thiếu niên trên đỉnh đồi mặc một bộ áo vải vát chéo, đai lưng buộc tùy ý, quần dài xỏ thẳng vào trong chiếc giày ống cao hơn mắt cá chân, trên lưng đeo một cây cung lớn đầy hoa văn cổ phác lại có một cái tên rất kêu: Thần tiễn. Giống như chỉ hận không thể cho cả thiên hạ biết hắn là cung thủ vậy.

Cái gã cung thủ này, lại là người đứng đầu trong toàn bộ số thí sinh lên đảo tranh đoạt. Theo bảng xếp hạng của ESP league bên ngoài, hắn là người mạnh nhất, nhanh nhất, cũng sở hữu những kỹ năng hủy diệt khủng khiếp nhất.

Ở thế giới bên ngoài, hắn đánh khắp quân đội không địch thủ.

Người như vậy đi tới đâu cũng là tâm điểm cho người khác chú ý, có lẽ cũng vì vậy mà hắn mới bị quây đánh trên đỉnh đồi như vậy. Dù sao một đối thủ mạnh áp đảo những người khác, bao giờ cũng là đối tượng mà số đông cần diệt trừ.

Tuy vậy, dù thân lâm hiểm cảnh, nhưng với cái sự kiêu ngạo đã được hun đúc lên từ vô số chiến thắng và xác chết của địch thủ, đôi lông mày thẳng tắp như phi đao của thiếu niên người Trung Quốc này lại chẳng nhướng lên lấy một cái, dùng tư thái bình tĩnh nhất, giống như ngạo thị chúng sinh, nói với kẻ đứng đầu bốn người kia bằng giọng khinh miệt:

"Takeshi, uổng ày là người thừa kế duy nhất của nhà Minamoto, dòng họ thủ hộ Nhật bản xưa nay vẫn luôn là lá chắn trung kiên nhất của quốc gia, là người đi đầu dẫn đội, là người đi cuối đoạn hậu. Còn mày, tự nhìn lại mình xem, đã làm được những gì !?"

"Khi chiến đấu với người khác, mày dựa vào con nhỏ ninja kia để cầm chân kẻ địch, rồi triệu hồi ra mấy con quỷ xấu xí như cái mặt mày vậy, tiến hành quần công người ta. Đối với người mạnh hơn mình, mày vĩnh viễn chỉ dám núp sau lưng xua đồng bọn lên thí mạng. Loại người như mày thì lấy đâu ra cơ hội để mà đột phá chứ !?"

Trong bốn người đứng ở dưới, cô gái duy nhất đứng ở phía nam ngọn đồi thấy hắn khinh miệt Takeshi như vậy, lập tức hét lớn:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!