Chương 5: Đôi Tay Đẫm Máu

Siêu năng lực gia là những người mới sinh đã mang trong mình một khả năng đặc biệt, như bẻ cong thìa, di chuyển đồ vật hay chỉ đơn giản là mang một loại quái lực nào đó, khiến ột đứa trẻ cũng có thể dễ dàng nhấc lên một chiếc xe tăng.

Ở thời đại này, sự hiện diện của các siêu năng lực gia không phải chuyện bí mật động trời gì, mỗi quốc gia cũng đều có đội ngũ siêu năng lực gia đặc biệt phục vụ cho chính phủ. Cộng đồng các siêu năng lực gia cũng tự thành lập một tổ chức để tự quản lý và thuận tiện cho việc dung nhập vào xã hội gọi là ESP league.

Dù đã và đang dần dần được hợp thức hóa, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, việc trời sinh đã đặc biệt hơn người thường cũng quyết định tầng lớp và thân phận của bọn họ từ khi xuất hiện trên đời này đã ở một đẳng cấp khác.

Ở thế giới bên ngoài, mỗi người bọn họ đều là tài sản quý giá của quốc gia, được phép tham gia những thử nghiệm tiên tiến nhất, biết được những bí mật quân sự tuyệt mật nhất. Thế nhưng ở trên hòn đảo này, mọi sinh mạng là bình đẳng, không hề có một ngoại lệ nào.

Thiếu niên châu phi Roland Roy bị Radiz tàn nhẫn giết chết cũng vậy, cho đến bây giờ, bản thân Radiz cũng không thể được hưởng cái ngoại lệ và đặc quyền của một siêu năng lực gia trời sinh nữa.

Bởi vì hắn cũng có một sự sống, một sinh mạng có thể bị tước đoạt. Hắn cũng có thể chết.....

Lần thứ hai đâm đầu vào thứ vũ khí vô hình kỳ quái của Tường, Radiz đã cảm thấy xương sọ của mình phát ra tiếng nứt vỡ nhè nhẹ. Hai hàm răng của hắn vì nghiến lại rồi bị va đập quá mạnh khiến chân răng bật máu. Không chỉ có vậy, huyết dịch theo lực xung kích từ cú va chạm kia bắt đầu phá thể mà ra, khiến hốc mắt, lỗ mũi, lỗ tai và khóe môi đồng thời rỉ ra chất dịch lỏng màu đỏ tượng trưng cho sinh mạng quý giá.

Cho dù con trâu đực có cường hãn tới mức nào, tới lần thứ hai đâm đầu vào bức tường rắn chắc, cặp sừng của nó cũng sẽ phải gãy rời, thân thể mạnh mẽ của nó cũng sẽ nhũn ra, và đôi mắt điên cuồng đỏ mọng cũng sẽ phải ngây dại.

Radiz cũng ngây dại.

Thời điểm hắn ngây dại chỉ chưa tới vài giây, thế nhưng cũng đã đủ cho một người biết nắm bắt thời cơ thực hiện được rất nhiều động tác.

Phập.

Chỉ trong chớp mắt, Tường đã xuất hiện bên cạnh Radiz còn đang choáng váng vì chấn động, cánh tay và ngón tay thon dài phóng tới như đạn bắn, dùng hai ngón tay thanh mảnh ấy tàn nhẫn chọc thủng đôi mắt đang ngây dại của Radiz. Rồi mạnh mẽ rút ra hai con ngươi vẫn còn đang trợn trừng không thể tin tưởng.

"Aaaaa..."

Chỉ một cú chọc này cũng làm hai ngón tay hắn gãy rời, nhưng Tường rút tay ra cực nhanh, lực ma sát hiếm hoi sinh ra vẫn giữ được hai khối nhãn cầu đang bị ngón tay xuyên thủng, theo đó bắn vọt ra ngoài.

Radiz có thể gia tốc tới gần sát tốc độ âm thanh, dĩ nhiên thân thể của hắn cũng phải vô cùng mạnh mẽ, cả đôi mắt cũng không ngoại lệ. Nếu không chỉ tính ma sát do va chạm với không khí trên đường di chuyển thôi cũng đủ cho hắn chết tốt không biết bao nhiêu lần rồi. Chính vì vậy, khi Tường dùng đôi ngón tay thon dài kia cưỡng chế chọc thẳng vào, hai ngón tay hắn lại bị trật khớp nhè nhẹ.

Nếu địa điểm đâm vào không phải đôi mắt mà là thân thể Radiz, chắc chắn hai ngón tay hắn sẽ gãy rời.

Cơ thể đối phương quá mạnh mẽ, nếu không dùng những thủ đoạn này, hắn không thể nào sống sót được.

Muốn nhanh thôi vẫn chưa đủ, mà phải có thân thể mạnh mẽ để sống sót được trong tốc độ ấy.

Một người vừa nhanh vừa mạnh như vậy, chỉ trong ba cái chớp mắt, ba câu đối thoại đã bị người ta móc mất đôi mắt, đả kích trong đó không thể nào dùng câu chữ mà miêu tả thành lời.

Thẳng tới khi tầm nhìn trở lên tối đen và đôi mắt đã hoàn toàn mất đi ánh sáng, Radiz mới tru lên vài tiếng thảm khốc, đưa đôi tay lên bưng mắt, loạng choạng lùi về sau.

Tường lại thuận thế áp sát tới, không để cho hắn có chút cơ hội thở dốc nào, đặt một bàn tay lên ngực hắn, chân phải dẫm mạnh xuống đất, từ vùng eo truyền tới một lực đẩy kỳ dị, hất văng hắn lên khỏi mặt đất.

Tốc độ dù nhanh tới đâu, nếu không chạm đất thì không thể di chuyển được.

Radiz chỉ kịp cảm thấy vùng bụng có thêm một cơn đau nhói, cả người đã lơ lửng cách mặt đất hai mét. Trong tầm nhìn tối mò của mình, hắn tuyệt vọng quơ tay đấm mấy cú nhưng đều vô ích, hắn thậm chí còn chẳng biết mình đang ở đâu, cách mặt đất bao xa, đối thủ ở chỗ nào.

Tương phản với hắn, ngay khi thời điểm Radiz theo lực đẩy kia đạt tới độ cao cao nhất, Tường chẳng biết từ lúc nào đã nắm chắc trong tay một cây gậy màu trắng giống như bạch ngọc, trên đó trạm khắc những hoa văn hình chim lạc đan xen cổ quái, hắn lập tức nhảy vọt lên, tiến hành công kích liên tục.

Bốp bốp bốp bốp.

Giống như người ta chơi đập bóng bay, Radiz cứ mỗi lần rơi xuống đều bị cây gậy kia hung hăng đánh bay lên, bàn chân với tốc độ tiếp cận âm thanh lại không thể chạm tới mặt đất thân yêu thêm một giây nào. Cây gậy của Tường mỗi lần vung tới đều phát ra một tiếng nổ mạnh như đốt pháo, nếu nhìn kỹ sẽ thấy được ở đỉnh cây gậy có những quầng sáng nhỏ không ngừng bùng nổ, tiến hành gia tăng lực đánh và tốc độ trên biên độ lớn, kết quả là Radiz mỗi lần bị đập trúng, so với bị đạn bắn còn muốn đau đớn hơn.

Những vùng bị tập kích là khuỷu tay, khuỷu chân, cổ họng, khiến ỗi hành động phản kháng hay đỡ lấy của hắn đều vô hiệu.

Người ta đánh vào yếu huyệt ngươi có giơ khiên lên đỡ, nhưng đối phương cứ nhè cái khiên của ngươi mà điên cuồng đập phá, thì phải làm sao bây giờ !?

Trên hết, cái khiên đó cũng là một bộ phận cơ thể của ngươi, trong tình huống không thể phản kháng, cái sự thê thảm trong đó không cần nói cũng biết.

Sau hai phút đánh đập điên cuồng, Tường thở ra một ngụm hơi dài nặng nề, hổ khẩu (vùng giữa ngón trỏ và ngón cái) đã nứt vỡ, máu tươi chảy xuống cây gậy lại bị màu trắng trên đó nhuộm màu lại một lần, kết quả là trở thành máu trắng. Hắn giương đôi mắt từ khi đối mặt với Radiz vẫn chưa hề có thêm chút xao động nào, lạnh nhạt nhìn về phía trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!