Buổi sáng đẹp trời, Robert nhăn nhó tỉnh dậy sau khi bị ai đó tát bôm bốp vào má. Hắn đưa tay lên bưng mặt, ửng đỏ, giống như oán phụ khuê phòng.
"Gì vậy ông già !?"
Trước mặt hắn, ông nội với vẻ mặt đằng đằng sát khí, máu dồn lên não, gân xanh nổi đầy dùng ánh mắt cục xúc như muốn bắn laze xuyên táo đầu hắn, rít mấy tiếng qua khẽ răng vàng khè vì nước chè không điều độ:
"Nói, hôm qua mày ngủ với con nào !?"
"Với tay trái..." Robert đảo mắt đáp.
Bốp bốp.
Ông cụ nổi xung, vả hai cái lên mặt hắn, khiến đầu hắn ong ong, vẫn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra, cổ áo đã tiếp tục bị người ta nắm lấy, xách lên.
"Thế tại sao lão Thomas và thằng Daryl sáng nay đập cửa hội ta gào thét đòi cắt ch*m của mày làm gì hả !?"
"Ối mẹ ơi !" Robert mặt tái mét, Thomas chính là Thomas Lanyi, hiệu trưởng học viện pháp thuật Key West ở Đức, còn Daryl là chỉ gã Daryl Johnson, tuy gọi là gã, nhưng cũng ngoài bốn mươi rồi, là hội trưởng ESP League của Mỹ. Hai đồng chí này đều là đẩu sỏ một phương, nắm giữ hai trong sáu thế lực đứng đầu thế giới này hiện tại đó.
Bình thường một người chạy đến, cả quốc gia đã phải tổ chức tiệc đón tiếp linh đình, sân bay phải trải thảm đỏ bắn pháo hoa các kiểu nữa kìa, thế mà hôm nay hai vị đại thần cùng đến gõ cửa nhà chỉ để đòi cắt ch*m hắn. Cái vinh dự cỡ này khiến hắn khóc không ra nước mắt.
"Thế rốt cuộc đêm qua mày làm gì hả thằng mất dạy !?"
"Oan quá, tôi bị người ta đánh thuốc mà ! Hai con quỷ cái đó thấy tôi đẹp zai lai láng, nhất thời không nhịn được cùng xông lên đè ngửa tôi ra, đổ thuốc vào mồm đấy chứ !" Robert nhớ lại khoảng thời gian "kinh hoàng" tối qua mà rét run. Sau đó hắn phải vất vả lắm mới lết được về tới nhà, đến giờ cái cột sống còn đau nữa.
"Mày lừa con gái của hội trưởng ESP league và cháu gái hiệu trưởng học viện Key West lên giường cùng lúc !?" Mr. Zero – ông nội hắn, hiển nhiên không tin đoạn thú tội đáng thương của cháu trai, nghe đến đây mặt đen lại, có chút lạc giọng hỏi.
"Không phải tôi lừa, mà là người ta tự nguyện." Robert gân cổ cãi cố.
"Tao bây giờ cũng có xúc động muốn chắt ch*m mày !"Ông nội hắn cũng gân cổ lên rồi co chân dẵm đạp thằng cháu bôm bốp.
Robert vừa yếu ớt chống đỡ vừa buồn bực nói.
"Thôi đi ông già. Còn không tìm cách cứu đứa cháu đích tôn này đi. Tôi mà bị người ta cắt ch*m thì ông chỉ còn nước lê cái thân già đi sản xuất đời kế tiếp thôi đấy !"
"Hộc... hộc... tao thà cố abc xyz ra đứa khác còn hơn cứu mày !" Mr. Zero thở hổn hển đáp.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa có tiếng gầm thét:
"Thằng nhãi Robert trốn đâu rồi ! Lăn ra đây cho ông !"
Sau đó không khí nóng lên hầm hập, một cột lửa thăng thiên trước quảng trường của công hội hiệp sĩ, ngọn lửa bốc cao ngút trời, vượt qua cả tháp Big Ben cách đó không xa, nhuộm đỏ cả bầu trời London.
"Lão già kia. Không giao ra thằng mất dạy đó thì đừng trách ta hủy cái công hội này của lão !"
Ông nội hắn cũng giận tím mặt, vận đấu khí hét vang lên:
"Bố biết rồi, câm cmm đi !"
Giọng hét giống như sóng âm trùng kích, cường độ mạnh mẽ khiến Robert cũng vãi linh hồn, cỡ này thì cả London đừng mong có ai ngủ nướng được nữa. Đúng là sấm nổ giữa trời quang. Thật sự là bôi tro chát trấu vào danh tiếng hiệp sĩ của công hội, nhưng hiển nhiên, ông hắn lúc này không quan tâm được nhiều như vậy.
Sau đó Mr. Zero quay lại, trầm giọng nói với đứa cháu quý hóa:
"Nghe đây, còn ở lại trái đất thì mày, à quên, con ch*m của mày chết chắc đó. Thằng nhãi Daryl giận điên lên mất kiểm soát tới nơi rồi, bây giờ giao cho nó một xe dái bò nó cũng thiêu luôn, chẳng quan tâm mặt mũi hay nể tình ai nữa đầu. Còn lão Thomas cũng đang ngồi một bên với cái mặt hầm hầm kia kìa, lão này không động thì thôi, động một cái là mày có đi phẫu thuật cũng đừng mong mọc lại cái của nợ kia nữa."
"Mẹ nó, tôi là người bị hại cơ mà !?" Robert khóc không ra nước mắt.
Tính cả ông nội hắn nữa, sáng sớm mở mắt ra đã có ba danh nhân thế giới muốn cắt ch*m hắn, cái này quý giá đến vậy sao !?
"Mày ngậm mồm vào cho ông. Bây giờ cầm lấy cái này, thần thánh khải giáp của hội đấy, có thể cứu mạng mày một lần trước bất kỳ công kích nào nhỏ hơn 10% sức mạnh cube. Đây, cái này nữa, kiếm của tao, vội quá nên không tìm được cây nào tốt hơn ày cả. Cất kỹ, à thôi, mặc vào luôn đi. Sau đó theo lối này đến đại sứ quán của IMI ở London, ở đó có trận pháp truyền tống mày tới thực nghiệm đảo. Vừa rồi tao đã bàn bạc với bên đó rồi, chỉ cần mày lên đảo thì họ sẽ có cách che trở ày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!