Chương 44: Kết Cục Của Những Vị Khách Không Mời

"Ngươi thật thông minh. Mà ta lại ghét nhất đám người thông minh !" Ren cười nói, sau đó không chần chừ chút nào nữa, lại lao tới như đạn bắn.

Tiểu Hòa thượng không đáp, chỉ chuyên tâm niệm phật kinh. Ba pho tượng rung lên ông ông rồi cùng biến mất. Rồi chớp tắt xuất hiện trở lại, đã bao vây lấy Ren.

Một vùng tam giác đều xoay tròn bao quanh lấy cô gái. Ren mặc kệ ba bảy hai mốt, cứ nhế muốn nhào tới thì đột ngột phát hiện, mình bước lên ba bước hay lùi lại ba bước cũng đều sẽ xuất hiện ở lại chỗ cũ.

"Đây là… Quy tắc thời gian phải không !?"

"Thí chủ tuệ nhãn như đuốc ! Quá khứ di đà, hiện thế như lai, vị lai vô sinh ở cùng một chỗ sẽ hình thành một vòng lặp thời gian tuần hoàn không dứt. Cho dù là lá chắn bảo hộ của thượng cổ tứ linh như Huyền Vũ, cũng không thể triệt tiêu được." Tiểu hòa thượng mỉm cười ôn hòa, song song với đó, khóe miệng của hắn không ngừng chảy máu, đôi mắt cũng biến thành màu đỏ đậm vì xuất huyết quá nhiều. Ngón tay hắn đang xoay xoay tràng hạt theo mỗi âm tiết cũng khẽ run rẩy.

Hiển nhiên đã phải cố sức rất nhiều.

Ren hừ lạnh một tiếng, không đáp lời, nhưng âm thầm vận sức, nâng vùng trọng lực khuếch tán ra đến cực đại. Mặt đất ầm ầm biến động, vô số khe nứt hiện ra chằng chịt như mạng nhện, Tiểu Hòa thương đứng cách cô ta hơn trăm mét cũng bị ép phải quỳ xuống đất, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn lên, tiếp tục duy trì phật hiệu.

Uỳnh Uỳnh Uỳnh.

Ba pho tượng tạo ra vùng tam giác vòng lặp thời gian cũng bị quái lực ép chặt xuống đất, chớt tắt liên tục như ti vi nhiễu sóng, Vùng quy tắc thời gian bắt đầu chập chờn, có dấu hiệu đổ vỡ. Phát ra những tiếng két két két giống như có con mèo đang cào kính.

Ren đứng giữa vùng trọng lực được khuếch tạn đến cực đại, nặng nề dẵm chân bước lên một bước.

Két két két….

Ba pho tượng kẽo kẹt muốn chuyển ngược dòng thời gian lại một lần nữa đột ngột bị kéo đi, xê dịch lên trước khoảng nửa mét. Hai luồng lực lượng vô hình vô chất này giằng co, giống như hai phe kéo co kéo mạnh tới muốn đứt toác sợi dây thừng. Những tiếng kẽo kẹt, phác phác nổ ra liên tục.

Một bước này, Ren không hề bị tua ngược lại như trước, khuôn mặt cô ta đắc ý nhìn về phía Tiểu Hòa Thượng, thấy đối phương cũng không có vẻ gì là ngạc nhiên, đành tiu nghỉu một hồi, bước thêm ba, bốn bước nữa.

"Thí chủ dùng lực lượng tuyệt đối để áp chế quy tắc của ta. Đây không phải là cách giải quyết tốt lành gì. Nếu đổi lại không phải là ta, mà là một người có thực lực không quá chênh lệch với thí chủ, biện pháp này chỉ như đem muối bỏ bể mà thôi."

"Tính ta đơn giản, thích làm việc trực tiếp. Dù thế nào, ngươi cũng không thể ngăn ta được ! Chịu thua đi chú tiểu."

Tiểu hòa thượng cười lắc đầu.

"Đạm Băng Băng thí chú, ta chỉ còn cầm cự được ba nhịp thở nữa. thôi đấy."

Đứng sau lưng tiểu hòa thượng, thiếu nữ tới từ tiên giới kia nặng nề gật đầu, phi kiếm lơ lửng quanh thân tỏa ra hào quang sáng rực, hô ứng vài tiếng cộng hưởng, sau đó phân ra làm chin thanh nhỏ hơn, lần lượt chuyển động theo chiều kim đồng hồ rồi di động tới một vị trí cố định xung quanh Ren.

"A, kiếm trận !" Ren ngẩng đầu ngạc nhiên thốt lên. Rồi trước mắt bị vô số luồng kiếm khí mỏng như cánh ve bao phủ, cô ta nheo nheo mắt lại, theo bản năng đưa tay lên chống đỡ.

Xoẹt Xoẹt Xoẹt…

Mặt đất bị dập nát như chả băm viên, vô số mảnh đất vụn bay lên tung tóe, lại bị vô tận kiếm khí giống như tơ võng chia năm xẻ bảy, đẻo gọt không còn hình thù gì, cho tới khi chỉ còn là mấy mảng phấn vụn.

Hoa lửa bắn lên tung tóe trên một lớp vòng bảo hộ trong suốt bao bọc lấy Ren. Kiếm khí như thủy triều trào dâng đánh vào vòng bảo hộ, khiến cho nó nghiêng ngả hết bay trái rồi lại bay phải, những đốm sáng liên tục tóe lên rồi bị triệt tiêu, sau đó lại có hàng hàng hàng vạn mảnh kiếm võng bắn tới, công kích liên miên không dứt, giống như một đầu bếp ác độc có thù với cái thớt, hai tay cầm ba bốn con dao liên tục chặt xuống không chết không thôi vậy.

"Ha, chưa đủ đâu ! Chưa đủ !"

"Kiếm trận ác liệt lắm ! Công kích cỡ này đến cao thủ nguyên anh kỳ của các người chắc cũng phải bại lui. Ngươi có tư cách khiêu chiến vượt cấp đấy ! Nhưng muốn xuyên qua huyền vũ thủ thì còn mười vạn tám ngàn năm nữa mới đủ !"

Giữa kiếm trận, giọng nói thánh thót của Ren vẫn lanh lảnh, trong vùng kiếm khí đang dao động kịch liệt như vậy, cô ta vẫn không tổn hao một sợi lông tóc. Nhưng cũng thật sự đã bị kềm chân trở lại. Đạm Băng Băng và Tiểu hòa thượng Shilva nhìn nhau rồi gật đầu. Shilva lẩm bẩm nói hai chữ: "bảo trọng" rồi hướng tới vùng rừng núi đằng xa, cắm đầu chạy miết.

Thiếu nữ tiên giới Đạm Băng Băng dùng một tay duy nhất thôi diễn kiếm trận tiếp tục công kích không ngừng nghỉ. Mặc kệ sức lực trong người dần dần đã tiêu hao tới mức giới hạn. Khuôn mặt cô ta trắng bệch, không còn chút huyết sắc nào, đôi môi rướm máu thở dốc ra từng ngụm.

Uỳnh.

Đột nhiên một cột khí phóng thẳng lên trời cao, đánh tan nát kiếm trận cô ta vất vả xây dựng. Định thần nhìn lại, Ren đứng trên một khu đất trống duy nhất giữa lớp bùn đất mạt vụn bị kiếm trận oanh kích, vừa thu lại quyền thủ, vừa cười cười nhìn cô ta với ánh mắt tương đối ác độc.

"Ta chơi chán rồi !"

Sau đó tầm mắt cô ta bị một nắm đấm lớn dần bao phủ. Rồi thì ý thức biến mất, xung quanh chìm vào một mảng tối om, không còn biết gì nữa cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!