Chương 39: Địa Thuẫn Nữ Hoàng - Lilith Ren

Tập đoàn IMI có thanh danh vang dội trên khắp thế giới, không một cư dân địa cầu nào không biết. Hòn đảo bay là tổng bộ tập đoàn được xếp hạng là kỳ quan đứng đầu trong mười kỳ quan của thế giới mới, chỉ tội không bán vé, nên vô số người mơ ước cũng chỉ có thể chiêm ngưỡng nó qua cảnh chụp từ vệ tinh mà thôi.

Thế nhưng, vượt qua ngoài địa cầu, cũng tức là nhân giới, người ta chỉ biết tới một danh hiệu khác của nó.

Trường sinh đảo.

Tất cả thành viên của thế lực này đều được bất tử khí trên hòn đảo không ngừng ngưng tụ, tẩy rửa thân thể, dẫn tới trẻ mãi không già, đạt được cuộc sống trường sinh mà bao kẻ mơ ước. Thân thể bọn họ luôn giữ được trạng thái đỉnh phong nhất của cuộc đời, bởi vậy, giá trị vũ lực không thể xem thường, phóng mắt khắp vũ trụ cũng không nhiều thế lực có thể so sánh cùng, chỉ cần báo ra danh tự cũng khiên vô số kẻ kiêng dè khiếp sợ.

Là một trong ba vị nữ hoàng của trường sinh đảo. Lilith Ren chỉ cần đứng đó với bộ dáng an nhàn tự tại, cũng khiến cho bốn kẻ "ngoại lai" cường thế vô cùng kia dâng lên một cỗ hàn ý cùng cảnh giác nồng đậm.

Cô ta thậm chí còn chưa báo danh.....

"Ai đây vậy !? Trông quen quá !" Lee Ji Won ve ve cằm cố gắng nhớ lại, gương mặt này hắn từng thấy qua ở đâu đó rồi, nếu không lầm thì lúc trước còn trong quân ngũ, có một gã đồng chí thường lôi ảnh cô gái này ra lải nhải cái gì đó rất phiền nhiễu.

Kim Ji Jine đang chăm chú nhìn vào màn hình theo dõi được mấy chục con ruồi máy thi nhau quay chụp từ mọi góc độ, nghe thấy câu hỏi của hắn đột ngột quay sang rồi ném cho Ji Won một ánh mắt xem thường rõ rệt.

"Gì thế !? Đầu anh vừa mọc sừng à !?"

"Không, em đang tự hỏi anh đóng cửa tự kỷ trong nhà bao lâu rồi thôi ! Yêu một kẻ tách biệt với xã hội thế này rồi đời mình sẽ ra sao đây !" Ji Jine chán nản nói, rồi lấy ra một màn hình laptop khác mở ra một đoạn video, quăng cho Lee Ji Won.

"Eh !?"

Hắn hiếu kỳ cầm lên nhìn cho kỹ, đột nhiên mắt muốn lòi tròng hết cả ra, nhìn đi nhìn lại clip nhạc trong video và cô gái trên màn ảnh truyền hình trực tiếp ở đằng xa kia, miệng há hốc, lắp bắp nói:

"Là... là.... Lilith Ren !? Ca sĩ Lilith Ren... nổi đình nổi đám mấy năm nay đấy à.... !?"

"Có cần em chạy ra xin chữ ký người ta để chứng minh cho anh không !?" Ji Jine nhún vai nói.

Ji Won giật mình vội đáp:

"Em thấy Thần Tiễn đang đứng bên cạnh cô ta không !? Nhìn bộ dáng hoa si của hắn, ai dám táy máy lại gần cô gái đó, đảm bảo hắn chưa cần gầm gừ đe dọa sẽ đã bắn cho người ta thành tổ ong ngay tức thì rồi !"

"Anh có sợ Thần Tiễn không !?"

"Sau khi chứng kiến bốn con hàng kia nhảy loạn một hồi thì không sợ nữa, hắn cũng không phải quái vật vô đối như chúng ta vẫn tưởng." Ji Won vuốt mồ hôi đáp, hắn lờ mờ đoán được câu tiếp theo rồi.

"Vậy chạy tới đó xin chữ ký giùm em. Người ta là fan hâm mộ đó !" Cặp mắt dưới đôi kính cận của Ji Jine tròn vo mà long lanh ướt át.

Quả nhiên. Bệnh cuồng thần tượng của giới trẻ Hàn Xẻng.....

Tất nhiên, những người có mặt tại hiện trường, trừ Ji Jine, còn lại chẳng mấy ai biết thần tượng âm nhạc nó tròn méo ra sao. Ngay cả hai thiếu niên trốn trên đám mây cũng ù ù cạc cạc, chẳng hiểu cô gái này từ đâu chui ra.

Chỉ có Takeshi là còn ngờ ngợ, vì có vài lần hắn thấy được các đệ tử bất hảo trong gia tộc, tụ tập bàn tán, chia nhau vài bức ảnh của cô gái này. Nhưng hắn cũng không dám chắc hoàn toàn, bởi vì như vậy kể ra thật sự rất kỳ quái.

Đơn giản là vì thực nghiệm đảo đã mở ra 3 lần, những người tham gia phần lớn đều là các tinh anh được tuyển chọn khắt khe từ các gia tộc, hay quân đội các nước, làm gì có ai rảnh rỗi để có thời gian chạy đi tham gia vào giới giải trí chứ. Họa chăng đầu có bệnh, hoặc sở thích đặc thù lệch lạc như thế nào đó.

Nhưng nếu nghĩ tới việc một đám người kỳ quái đầu trọc, áo cổ, cánh chim đang đứng chắn trước mặt mình đây, Takeshi cũng chẳng còn muốn truy tra làm gì nữa.

Bây giờ cứ bình tĩnh bảo mạng mà xem kỳ biến thôi.

Sân khấu đổi vai mất rồi.

Đón nhận những ánh mắt nghi hoặc, khó hiểu của toàn trường, Ren chỉ nhỏ giọng nói với Thần tiễn vài câu, rồi quay sang đối diện với đám người phía trước.

Tất cả những người bị cô ta quét mắt qua đều cùng không hẹn mà rùng mình một cái, sau đó hoảng hốt phát hiện ra toàn bộ cây cỏ trong tầm mắt của mình đồng loạt nằm rạp xuống, giống như bị một tảng đá bằng không khí cực lớn đè lên.

Ầm ầm ầm...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!