Tường đang ngồi dựa vào thành giường, có vẻ rất thư giãn lại ngẩn ra, rồi nheo nheo mắt như đang đánh giá gì đó, sau đó nói:
"Linh, kéo tôi nằm xuống, rồi cúi xuống, đừng ngẩng đầu cao hơn thành giường."
Giọng nói có vẻ gấp gáp.
Linh đã bắt đầu hơi hơi ngủ gật, bị giọng điệu này của hắn làm cho giật mình, nhưng xuất phát từ sự tin tưởng tuyệt đối, trước khi hỏi tại sao, bao giờ cô cũng thực hiện đúng những gì hắn bảo đã.
Thế là cô gái vội vả nhỏm dậy, ôm lấy vai hắn, ấn mạnh hắn xuống giường. Còn mình cũng hụp đầu xuống, vừa hay sau đó nửa giây, một ngọn gió quét qua trên đầu hai người, thổi bay lất phất vài ngọn tóc trắng toát của Tường.
Linh vừa thấy mát vừa thấy sợ, từ phần đỉnh của thành giường, cho đến bức vách cạnh đó, tất cả giống như bị một lực lượng vô hình cắt ngang qua, để lại một vài mảnh mạt gỗ bay toán loạn trong không khí.
Tường thì không sợ, nhưng hắn cũng tự lẩm bẩm một mình, dẫu rằng hắn tự tin tuyệt đối vào khả năng phán đoán của mình, lẫn tín nhiệm cực kỳ lớn với tốc độ phản ứng của Linh, nhưng chơi trò này không vui chút nào, thiếu chút nữa thì cái bay lên là đầu của mình chứ không phải mấy ngọn tóc kia. Chỉ cần cô nàng phản ứng trễ một giây nữa thôi, kết cục chắc chắn là khó xem lắm. Tính may rủi khi kỳ vọng vào người khác quá cao, đó là lý do lâu nay hắn vẫn ở một mình.
Một luồng gió nhẹ nhưng sắc bén cùng cực cắt qua chỗ hai người trong gian phòng, kẻ tấn công tính rất hay, nếu người trong phòng đang đứng thì người sẽ thành hai khúc cân bằng, còn ngồi thì chỉ có cái đầu bay lên thôi, như vậy cũng tính là hoàn hảo. Trừ khi đối tượng đang nằm, nhưng trên hòn đảo này, chẳng ai đang nằm mà vẫn để đèn cả. Lý do thì nhiều lắm.
Vậy mà tấn công vẫn thất bại, dù ngọn đao gió vừa rồi vô thanh vô thức, chẳng có chút báo hiệu nào, một lần tấn công hoàn mỹ, nhưng kết quả chẳng giống mong đợi. Kẻ tấn công – một thanh niên đầu húi cua, đeo gọng kính màu bạc có vẻ rất trí thức, nhưng không che được những vệt gân xanh nổi chằng chịt gần thái dương của mình khẽ nhổ ra một ngụm nước bọt trong cơn bực bội, vừa phất phất tay lên. Sau lưng hắn, hai bóng đen bắn lên nhanh như chớp.
Dưới chân bọn họ có một ngọn gió lốc nhẹ, đẩy cả hai lướt đi như những con diều nhẹ nhàng, trông rất tinh xảo.
Ba kẻ này chính là các siêu năng lực gia bị Racha và Anacharka cùng phối hợp yểm bùa khống chế. Ánh sáng Tường tỏa ra đã xúc động đến kiêng kị lớn nhất cả Racha, hắn lập tức muốn trừ đi hiểm họa này, nên không chút do dự nào dốc toàn bộ vốn đang có, bóp chết nguy cơ từ trong trứng nước.
Động tĩnh bên ngoài không thoát khỏi sự giám sát của Tường chút nào. Dù không sử dụng trạng thái chân lý, hắn vẫn có thể đọc được khí của mỗi sinh vật bên ngoài một cách rõ ràng, kết hợp với bản đồ của cả hòn đảo này đều được ghi nhớ như in, chỉ cần thiết lập mô phỏng một chút, hắn có thể dễ dàng trở thành một chiếc máy do thám hiện đại.
"Đặt bom chưa !?" Tường hỏi, giọng điệu vẫn rất bình tĩnh, dù rằng cơ thể hắn vẫn đang trong trạng thái chữa trị, không thể phản kháng bất cứ ai.
"Rồi !" Linh dụi dụi mắt để nước mắt cuốn trôi hết đám mạt gỗ lúc nãy bay vào mắt cô, tiếc là càng dụi càng đau, chỉ có thể bực mình trả lời gọn lỏn như vậy.
"Lăn sang phải !" Tường lại đột nhiên nói.
"Á !" Cô gái hét lên thất thanh, nhưng cũng vội vã lăn qua, trước đó còn không quen kéo hắn lăn cùng.
Tường nhíu mày, dưới lớp băng thô sơ kia, máu đỏ lại tóe ra, hắn đâu có ra lệnh cho cô ta kéo mình theo, đợt tấn công này chỉ sượt qua chân hắn mà thôi.
Xoẹt, lại có một luồng đao gió vô hình cắt phăng qua theo đường thẳng, mặt sàn bắn tung lên, căn phòng rung rinh một trận, giống như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
"Cậu làm vết thương của tôi lại rách ra rồi !"
"Im đi ! Mau giải quyết đi chứ ! Hắn có xông vào đây không !? Tôi chưa khóa cửa đâu !" Linh ôm chặt lấy hắn, có xu thế đưa đồng đội ra đỡ đạn.
Đầu óc Tường chợt cảm thấy tưng tửng một trận, đóng cửa chống trộm thì được, chứ chống lại siêu năng lực gia với năng lực cỡ này, khác gì lấy giấy chắn lửa !?
"Bình tĩnh, công tắc điều khiển đâu. Giữ lấy, tôi bảo ấn thì hẵng ấn !"
"Đây !" Linh vội vã rút ra một cần điều khiển nhỏ, phía trên chỉ có 2 nút, chính là cần điểu khiển hai quả địa lôi mà bọn họ cướp được từ tay đặc công xấu số hôm trước. Cô đã chôn hai quả địa lôi phía trước nhà, nhưng cân nhắc đến phạm vi nổ của nó cô đành chôn một quả ở tảng đá lớn cạnh bờ hồ, một quả còn lại ở giữa quả thứ nhất và căn nhà.
Nói chung, muốn bước tới căn nhà bằng cổng chính, phải bước qua hai quả mìn này đã. Mỗi quả có phạm vi sát thương do sức ép nổ khoảng 5 mét, chưa tính những hạt kim loại bắn ra sau khi lớp vỏ bị chấn động thổi bay, nếu như bình tĩnh dùng tốt, thì vẫn có thể qua ải này.
"Kích nổ quả thứ nhất đi !"
Bùm.
Linh ấn nút, từ chỗ tảng đá, một vật thể dẹp như đĩa bay bay ra, nhằm thẳng vào hai bóng người đang bay tới bắn đến. Mìn của thế giới hiện đại bên ngoài đều được trang bị chức năng tầm nhiệt tự động kiểu này, tức là khi một người trong nhóm đạp phải nó, chưa chắc người đó đã chết, mà phần lõi nổ sẽ căn cứ theo những bức xạ nhiệt ở vùng tập trung cao nhất mà bay đến dưới dạng đĩa bay thế này.
Tốc độ mìn đĩa bay này khá nhanh, có thể sánh với một viên đạn thông thường, khoảng 1Hz, đối với người thường có thể là rất nhanh, nhưng với lính đặc công cao cấp thì vẫn chưa đủ độ uy hiếp.
Một trong hai bóng đen được gã đầu cua đeo kính kia cử tới khẽ uốn éo người, viên mìn đĩa bay cứ thế lướt qua người hắn bắn thẳng tới chỗ người thứ hai, gã này nhìn cũng chẳng cần nhìn, chỉ liếc mắt một cái, quả mìn đã đứng lại giữa không trung, sau đó đổi hướng, bay thẳng tới chỗ căn nhà hai người đang ở.
"Mau ném bom bi !" Tường lại gấp gáp ra lệnh. Đồng thời mắt hắn cũng sáng lên thành màu vàng kim, nhìn thẳng vào Linh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!