Chương 30: Khi Mưa Đã Tạnh

32 năm trước, có một loài Alien tự xưng là thần, thông qua khe hở không gian trên biển thái bình dương, đột nhập trái đất và tuyên bố quyền thống trị. Đây cũng là năm đầu tiên của kháng thần chiến kéo dài mười năm sau đó, và cũng là năm đầu tiên tân lịch nhân loại ra đời, đánh dấu ột thời kỳ đột phá và đổi mới về mọi mặt cuộc sống.

Từ khoa học, công nghệ, xã hội và chủng người, tất cả đều có một bước nhảy vọt cực lớn chỉ trong mười năm. Chiến hạm vũ trụ, Robot khổng lồ, những bộ giáp tối tân biến con người thành siêu nhân, thậm chí các siêu năng lực gia tưởng như chỉ có trong điện ảnh viễn tưởng cũng lần lượt xuất hiện, mọi công trình nghiên cứu bí mật đều được lôi ra ánh sáng, toàn bô nhân loại ra sức phô bày ra sức mạnh của mình bằng mọi con đường có thể, đánh dấu một thời kỳ tôn giáo hoàn toàn suy sụp, con người chỉ dựa vào sức mình mà tiến lên, đối kháng với mọi trở ngại, không cần nhờ vả bất cứ thánh nhân nào cả. Đó là lý do tân lịch nhân loại có tên là vô thần.

Vô thần lịch (non

-god calendar) năm 32

Đã 22 năm trôi qua kể từ trận chiến một năm với chúng thần liên minh. Loài người đã giành chiến thắng dù phải trả giá bằng xương máu của mấy triệu phi công ưu tú cùng hàng tỉ tấn kim loại, những thứ mà trước đây từng là những con robot đời mới nhất, mang trên mình niềm tin và hi vọng của cư dân trái đất.

Lớp không gian bên ngoài mặt trăng được bao phủ bới một vành đai kim loại, nhìn từ xa như những lớp bụi sao xung quanh các hành tinh lớn nào đó. Mặc dù đã được quét dọn nhiều năm, nhưng số lượng quả thật quá lớn, nên các nhà lãnh đạo cũng đành để mặc chúng ở đây làm nhân chứng cho cuộc chiến thảm liệt mới chỉ kết thúc hai thập kỷ trước.

Giống như một đài tưởng niệm khổng lồ.

Năm tháng qua đi, những mảnh kim loại vỡ vụn này không ngừng quay xung quanh mặt trăng, kéo theo vô số thiên thạch nhỏ, thật sự đã trở thành 1 phần của ngôi sao đặc biệt này. Cứ điểm đầu tiên của con người ở ngoài vũ trụ.

Mặt trăng. Khu dân cư số 5

Do có những thiết bị lọc oxi cao cấp mà tập đoàn IMI đưa ra, những khu dân cư trên mặt trăng ít thấy có cây cối, dù sao vai trò lá phổi xanh của thực vật cũng không lại được với thiết bị nhân tạo mà con người làm ra. Có chăng cũng chỉ là mỗi nhà cố gắng trồng lấy 1, 2 cây gì đó trang trí cho có mà thôi.

Dù mang trong mình những thiết bị tinh lọc khí quyển hiên đại vượt bậc so với dưới mặt đất, nhưng khu dân cư số 5 cũng chẳng phải địa phương cao cấp gì, những người ở đây đều là lớp người đầu tiên tình nguyện lên mặt trăng sống thử những năm mới xây dựng. Những đại gia nhà giàu bỏ tiền ra mời họ lên đây, kiểm tra chất lượng cuộc sống trước khi bỏ tiền ra xây những biệt thự tiện nghi cho riêng mình ở khu dân cư số 1.

Nói đi cũng phải nói lại, nếu không có những nhà giàu đó bỏ tiền ra, những người sống ở khu dân cư số 5 này có lẽ cả đời này cũng đừng bao giờ mơ đến cuộc sống tốt như bây giờ. Dù cảnh vật có hơi đơn điệu, khắp nơi đều ánh lên màu kim loại, trắng xám, nhìn rất nặng nề, kết hợp với màu bê tông trên đường khiến cho tầm mắt đưa ra chỉ thấy một không gian ảm đạm tiêu vô cảm.

Tuy vậy, có chỗ mà sống là được rồi, nhất là ở đây cũng không thiếu thốn thứ gì. Trẻ em vẫn được đi học, người lớn vẫn có chỗ làm. Tất cả vẫn an ổn sống dưới lớp bảo vệ do cây cột to lớn mà tập đoàn IMI dựng lên từ lúc xây khu dân cư này tỏa ra.

Dù lớp bảo vệ có thể cách ly được với môi trường chân không bên ngoài, chặn được những tia độc hại của ánh mặt trời, ngăn không cho oxi thất thoát. Nhưng nó cũng không thay thế được những tia nắng mà mặt trời vĩ đại tỏa ra, người dân ở đây lúc nào cũng sống trong điều kiện thiếu ánh sáng mặt trời nên làn da của ai cũng có chút trắng bất thường.

Màu da trắng tinh đã trở thành đặc điểm nổi bật nhất của cư dân mặt trăng, khi đêm xuống, làn da của một số người còn nhẹ nhàng ánh lên như lân tinh, gợi ra một mỹ cảm riêng biệt. Vậy nên dù thiếu thốn ánh mặt trời, nhưng dựa vào những viên cung cấp vitamin D được bày bán rẻ như cho không ở mọi hiệu thuốc trong thành phố, người ta vẫn thoái mái mà sống dưới lớp chắn quang học nhân tạo này.

Không có nắng, nhưng vẫn có mưa, tất nhiên là để gột rửa đường phố, nhà cửa sau nhiều ngày tích lũy bụi bẩn.

Hôm nay là một ngày mưa như vậy.....

Cơn mưa có vẻ càng lúc càng nặng hạt, kèm theo những cơn gió lạnh rít qua, làm hai con người dưới mưa dù đang vất vả nép vào nhau che ô cũng chẳng thấy đỡ hơn chút nào.

Tường sóng vai cùng Linh, hai người nép sát vào cái ô nho nhỏ của cô, mặc dù hắn đã cố gắng đấy chiếc ô sang che cho Linh nhiều hơn, làm nửa người bên trái của hắn ướt đẫm, tuy vậy cũng không có tác dụng là bao, thân hình nhỏ nhắn của Linh thỉnh thoảng vẫn run lên vì lạnh.

Bộ não của Tường cũng lạnh băng như khuôn mặt vô cảm của hắn vậy, đối với việc cô gái kế bên đang nhẹ nhàng run rẩy cùng bờ môi hơi tím tái, hắn chẳng sinh ra chút lòng thương hại nào, tất nhiên cũng chẳng thể nghĩ ra việc đi sát vào hơn một chút, dùng thân nhiệt của mình để sưởi ấm cho đối phương. Với bộ não vô cảm của mình, hắn chỉ nghĩ được thế này :

"Hay là cậu cứ cầm ô đi một mình đi"

"Hừ, nếu thế thì công tôi chịu ướt suốt từ nãy giờ là vô ích à !? Ở yên đó đi, đầu gỗ."

"Tội bị ướt cũng không sao, nhưng cậu thì sẽ cảm lạnh đấy. Cơn mưa này có chứa chất hóa học để đánh tan bụi bám trên các khe rãnh khó sạch, tuy không độc hại, nhưng sẽ giảm sức đề kháng xuống trong một thời gian ngắn..."

"Tôi biết rồi ! Không cần phải khoe kiến thức, mấy cái đó trước khi mưa người ta đã thông báo ra rả trên đài rồi.

Cô gái tốt bụng này thấy hắn một thân một mình dầm mưa có vẻ rất cô độc, bèn chạy tới ngỏ ý muốn hắn đi cùng. Hắn ngẩn ra rồi chấp nhận, nhưng đi một đoạn thì cả hai người đều cảm thấy quyết định của mình sai lầm vô cùng, thế nhưng đúng như Linh nói, nếu cứ thế đẩy hắn ra mưa như cũ rồi độc chiếm cái ô, vậy công sức nãy giờ đều theo những hạt nước mưa này trôi xuống dưới cống hết cả.

Hơn nữa thể chất của Tường rất quái lạ, ai đi gần hắn giữa mùa đông cũng đột nhiên cảm thấy ấm áp hơn rất nhiều, Linh đã nghe bạn cùng lớp bàn tán mấy lần, nhưng toàn là các cô gái mới kể như vậy, cô chỉ nghĩ rằng đám thiếu nữ hoài xuân này đang thêu dệt cho trí tưởng tượng về hắn vút à thôi. Bây giờ đích thân thể nghiệm mới thật sự thấy ấm áp.

Không, là thấy kỳ lạ.

Rõ ràng người thường không thể làm như vậy được.

"Biết mà vẫn muốn dầm mưa, cậu bị ngốc hả !?"

"Vâng, tôi là đồ ngốc, thỏa mãn chưa !? Thỏa mãn rồi thì yên lặng mà đi hết con đường này đi, sắp đến nhà rồi, còn nữa, xích vô một chút, lạnh quá !"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!