Không biết bao lâu sau, thiếu nên Thần Tiễn mở mắt ra, cặp mắt hắn lúc này anh khí sáng bừng, tràn đầy một cỗ ngạo khí khó tả, tuy chỉ mang mác, nhưng cũng nhận được sự tán thưởng cùng nụ cười hòa ái của ông lão, hắn cất giọng, giọng nói mạch lạc hơn trước đây rất nhiều:
"Con hiểu rồi thưa Trương lão, từ bây giờ, con sẽ sống cùng sự kiêu ngạo này, không cho phép bất cứ kẻ nào làm nó lung lay."
Ông cụ vuốt chòm râu, mỉm cười rồi gật đầu hỏi:
"Nếu có kẻ nào đó làm vấy bẩn sự kiêu ngạo của con !?"
"Đánh ẹ hắn cũng không nhận ra được luôn." Thiếu niên khẳng định.
"Nếu có kẻ nào muốn dẵm lên sự kiêu ngạo của con !?" Ông lão nói tiếp.
"Đánh cho nó vĩnh viễn không thể siêu sinh."
"Tốt. Từ giờ, con sẽ là chân truyền đệ tử của Trương Chân ta, trở thành người tu chân chính thống duy nhất trên hành tinh này."
…
"Giữ lấy sự kiêu ngạo à !?" Thần Tiễn nằm bẹp dưới đất lẩm bẩm, hắn đang bắt đầu mê sảng. Nhìn hình tượng của hắn lúc này quả thật chẳng ra sao, khuôn mặt anh tuấn bị vùi vào đất, mông còn hơi bị cong lên như chờ người ta mang chai dầu đến thông ột lỗ nữa.
Shirayuki tất nhiên nghe thấy tiếng Thần Tiễn lẩm bẩm, cô chỉ còn hai cây kunai cuối cùng này, nhưng cẩn tắc vô áy náy, cô đồng loạt phi chúng về phía Thần tiễn, trời mới biết trước lúc sắp chết hắn có chó cùng dứt dậu không.
Phập phập, hai cây kunai vậy mà lại cắm không trúng mục tiêu, Thần Tiễn dùng một tư thế hết sức khó coi lăn lộn trên mặt đất, nhưng nhờ vậy mà lại tránh thoát được một đòn này.
"Sư phụ à, mạng sắp mất đến nơi rồi còn giữ kiêu ngạo cái quái gì nữa, con sắp không được rồi, nhưng chí ít…" Hắn vẫn tiếp tục lẩm bẩm, cả người bắt đầu co giật không ngừng, do mất quả nhiều máu, cơ thế hắn bắt đầu có dấu hiệu xuống cấp trầm trọng.
"Cá đã trên thớt rồi còn cố giãy dụa ! " Shirayuki bực bội kêu lên một tiếng rồi, dùng tốc độ nhanh nhất nhặt lấy một thanh kunai, nhào vào thần tiễn, di chuyển nhanh đến mức chỉ còn một đám tàn ảnh, mũi kunai chĩa thẳng vào cổ họng hắn.
"Chí ít, cũng phải kéo một đứa đi theo cùng." Thần Tiễn hét lớn một tiếng rồi dùng toàn bộ sức lực cuối cùng, cũng nhào vào Shirayuki. Hắn lệch người ra một chút để thanh kunai cắm chệch đi, miệng há ra, nhè vào phía cổ họng Shirayuki mà cắn.
Trong lúc sinh tử con người vẫn có thể phát huy ra được bản năng vốn có của mình, Thần Tiễn cũng vậy.
Cào, cấu, cắn xé, đều là những bản năng cơ bản nhất của nhân loại, hắn vừa thực hiện một loạt những động tác ấy vừa cười tự giễu trong đầu: "Cuối cùng mình vẫn chỉ là con người thôi !"
Tất nhiên hắn không thành công, mũi Kunai của Shirayuki tuy cắm thẳng vào xương bả vai của hắn, bị các cơ thịt kẹp chặt lấy, nhất thời không rút ra được, nhưng cô cũng vẫn còn một tay nữa.
Bốp, một cái tát trời giáng vang lên, trên mặt Thần Tiễn hiện ra năm vết ngón tay, ra mặt bị toác ra, rớm máu, nhưng cũng không hất văng được hắn ra, tiềm lực của con người vào những lúc sinh tử cuối cùng thường thể hiện vượt xa bản lĩnh thường ngày của họ. Vừa bì tát văng ra, hắn lại nhào vào như mãnh hổ.
Phập, hai hàm răng của Thần Tiễn cuối cùng cũng cắn được một vật gì đó, hắn lúc này đã hoàn toàn lâm vào mê sảng, chỉ biết tấn công theo bản năng, nên chỉ biết dùng hết sức bình sinh cắn chặt lấy thứ đó.
…
Trong mắt Takeshi, cảnh tượng hắn nhìn thấy lúc này hoàn toàn là một trò lố bịch, một kẻ sắp chết lại đột nhiên bật dậy như cương thi, né được hai thanh kunai phi đến với tốc độ không thua gì đạn bắn, lại còn có thể phản kích lại, chỉ là có hơi…
Takeshi không biết nên nói gì cho phải, bời vì lúc này hắn đang nhìn một đôi nam nữ dính chặt vào nhau, nữ thì một tay để trên ngực nam, không ngừng khoét sâu thêm vết thương chỗ gần vai của hắn, nhưng cũng không rút thanh Kunai ra được, okay, cái này cũng không nói làm gì.
Chỉ là tên đàn ông kia đang vô sỉ, cắn chặt mảnh áo trước ngực cô gái không buông, mặc cho tay còn lại của cô ta không ngừng tát lên mặt hắn, luôn miệng kêu : "hen tai" ( Biến thái).
Trong mắt Takeshi, đây đúng là một màn lố bịch. Cái khí chất của một Ninja chính thống, lúc nào cũng lặng lẽ theo sau lưng hắn của Shirayuki đi đâu mất rồi !? Trông cô ta lúc này cứ như thiếu nữ đang bị mấy thằng xã hội đen quây lại sàm sỡ, muốn phản kháng mà không có lực vậy.
Takeshi thở dài, một lá bùa hiện lên trên tay hắn, rồi phiêu phù trước mặt, hiện lên một đồ án hình khối lập phương, bên trong đó bao bọc một ngôi sao năm cánh với những điểm sáng di chuyển không ngừng. Hắn muốn dùng thức thần để giải quyết chuyện này cho nhanh, tránh đêm dài lắm mộng.
Chỉ là khối lập phương chưa kịp vỡ ra để hình thành một thức thần cho hắn, thì chỗ Shirayuki và Thần Tiễn đang đứng chợt sáng bừng, ánh sáng này lại từ cơ thể Thần Tiễn phát ra, rồi sau đó, ánh sáng từ bốn phương tám hướng cũng nhanh chóng bị triệu tập vào , hút vào trong cơ thể hắn, Takeshi thậm chí còn cảm thấy từng khối không khí kèm theo những hạt năng lượng nho nhỏ trong đó cũng bị Thần Tiễn hút lấy.
Thân thể rách nát kia đột ngột giống như một lỗ đen không đáy, triệu tập khí của từng phiến không gian xung quanh, sau đó không ngừng quy nạp, tự tẩm bổ.
"Đột phá rồi, tên này không ngờ trong lúc sinh tử quan đầu lại đột phá."
"Hắn lại đột phá trong khi làm cái hành động đáng khinh bỉ kia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!