Chương 24: Những Con Thiêu Thân (1)

Toàn thân Thần Tiễn được bao quanh bởi một lớp ánh sáng mờ mờ, khiến hắn giống như một tinh thể huỳnh quang lóng lánh. Những vết thương gây ra bởi đám quỷ dạ hành đã lần lượt khỏi hẳn sau hai ngày. Năng lực ánh sáng của hắn không chỉ đem lại sức phá hoại cực lớn, mà còn có thể khiến cơ thịt có khả năng quang hợp như cây cối, thúc đẩy nhanh quá trình tái tạo và tạo thêm tế bào, khiến vết thương nhanh kết da non hơn.

Chỉ có điều, đôi tay của hắn vẫn không sao lành lại được. Xương tay phải đã bị đập nát toàn bộ sau một cú chém của gã kị sĩ kia, đáng hận hơn là một luồng Ki đã theo vụ chấn động truyền vào người hắn, không ngừng đập phá bên trong, cho nên dù có ánh sáng chữa trị, thế nhưng so với tốc độ phá hoại cũng chỉ tương đương mà thôi. Và vì tay trái của hắn, sau cú đâm hiểm hóc của Shirayuki, vùng khớp nối giữa cánh tay và vai đã bị đâm rời ra, xương sụn tái tạo lâu hơn ra thịt rất nhiều, vì thế hắn vẫn không cách nào cử động được. Thậm chí còn phải tránh cử động để cho vùng sụn nhanh chóng tái tạo trở lại trong mấy ngày tới.

Tổng thể mà nói, tình hình của hắn cũng không đến nỗi quá tệ, trên đường chạy và tĩnh dưỡng, hắn cũng đã thuận tay làm thịt vài siêu năng lực gia khác trong khi cả đám đều như nhau, đỏ mặt sung sướng khi nhìn thấy hắn. Chẳng ai ngờ được, con hổ bị thương, răng nanh không còn nhưng vẫn đủ sức tát chết người.

Thần Tiễn không phải chỉ có mỗi siêu năng lực ánh sáng, hắn còn là một Ki Master đẳng cấp khá cao, so với kị sĩ chỉ thua kém chút ít. Vậy nên dù đôi tay bị phế, chỉ với hai chân hắn vẫn có thể đá bay đầu kẻ khác như thường. Đáng tiếc là khả năng bắn cung của hắn đã in lại dấu ấn quá sâu trong lòng mỗi người, vậy nên không mấy ai nhận ra, cước lực của hắn cũng rất khủng bố.

Tuy thế, nhưng có tư cách lên đảo, không phải ai cũng là quả hồng mềm, mấy trận chiến đó dù kết quả cuối cùng là hắn thắng cuộc rời đi, nhưng cũng mệt muốn đứt hơi. Sau đó không kịp nghỉ dưỡng thì phiền toái khác cứ liên tục kéo đến, cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì cũng bị số đông mài chết.

Vì thế hôm nay hắn dứt khoát đứng lại, giữa một bãi đất trống cạnh sườn núi, tự đưa mình vào thế cùng đường mạt lộ, muốn một lần dứt điểm cho xong. Chỉ cần Takeshi và đám trong top 5 không tới, hắn nhắm vẫn đủ tự tin để giải quyết hết đám ruồi bu phiền toái này.

"Ra đây đi !" Thần Tiễn đưa lưng vào vách núi, dùng ánh mắt sắc bén dưới cặp lông mày như phi đao nhìn chằm chằm vào một gốc cây gần đó.

Gốc cây lập tức rung rung, sau đó những mảnh vỏ cây liên tục bong ra, bay lên tứ tán, khi để ý kỹ lại, những mảnh vỏ cây ấy đều có chân và cánh cả, chúng đều do mấy con bọ nào đó ngụy trang thành.

Khi đám vỏ cây bay đi hết, một thiếu niên cởi trần, thân trên đầy những vết sẹo lõm sâu thoải mái bước ra. Tạo hình ấn tượng của thiếu niên người Thái tên Anacharka này luôn để lại cho thị giác của người xem một ấn tượng sâu sắc.

Hắn nghiêng nghiêng đầu, vuốt ngược lên mái tóc xoăn có hơi rối bời của mình, để lộ ra gương mặt khá thân thiện cười nói:

"Đúng là ngài số một vĩ đại, sinh mạng so với gián còn muốn dai hơn. Đám người ta sai đi luân phiên xxx ngươi lại đều hóa thành thuốc bổ cho ngươi cả, sơ xuất quá, sơ xuất quá !"

"Nên ngươi mới không chịu được nữa, cho rằng đích thân mình ra tay thì có thể giết được ta !?" Thần Tiễn cười lạnh nói.

"À, ta không muốn nói câu này đâu, vì nghe có vẻ như nó nhại lại Takeshi, thế nhưng mà..." Chủ nhân của đám bọ ngụy trang không chút kiêng nể, nhìn chằm chằm vào Thần Tiễn như nhìn một miếng thịt béo, trầm giọng nói:

"Thần Tiễn, hôm nay mày chết chắc rồi !"

Sau lưng hắn, một mảng bọ dày đặc như một đám mây đen, phô thiên cái địa ào ào lao tới.

Thần Tiễn giống như nghe được một câu chuyện cười ngu ngốc nào đó, ngửa mặt lên trời cười lớn, sau đó cao giọng nói:

"Đám hạ đẳng các người đúng là chỉ có một lối suy nghĩ thấp kém như nhau ! Cho rằng dùng số lượng có thể mài chết ta !?"

Hắn bước lên một bước chân, hạ trọng tâm xuống, một luồng khí từ đan điền (dưới rốn ba tấc) nóng rực tràn ngập tuần hoàn trong cơ thể một vòng, sau đó, trút lên cổ họng:

"Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy, và vĩnh viễn về sau cũng thế ! Cho dù các ngươi tập hợp được bao nhiêu con kiến yếu ớt thảm hại đi chăng nữa, đối với ta, cũng chỉ là một đống rác nhớp nhúa, tùy ý có thể dùng chổi hất đi mà thôi !"

Cổ họng Thần Tiễn nóng rực, một luồng lực lượng nóng rực nhanh chóng chạy qua thanh quản, khiến nó trương lên, thô dày hơn rất nhiều, và bắt đầu rung động với tần số cực kỳ kịch liệt, theo sau đó, một tiếng gầm lớn phát ra chấn động cây rừng, khiến vô số lá rơi tung bay lên.

Grao....

Phảng phất như sư tử nộ hống, lại giống như mãnh long rít gào. Một luồng sóng âm vô hình vô chất lập tức lan rộng ra xung quanh Thần Tiễn, khiến mặt đất lấy hắn làm trung tâm cũng nứt ra một đường dài, sau đó tỏa rộng ra, công kích toàn bộ những gì trước mặt hắn.

Đám bọ đang phô thiên cái địa bay tới lập tức va chạm với bức tường sóng âm này, lần lượt nổ tung tan nát thành từng mảng lớn, nhựa dịch bắn ra khắp trời, tạo thành một cơn mưa dịch lỏng xanh đặc, rơi xuống mặt đất đục ra vô số những lỗ to bốc khói u ám. Máu của đám trùng này không ngờ đều là kịch độc cả.

"Gì vậy !? Sư tử hống !? Cái này có thật à !?"

Khuôn mặt Anacharka lập tức thay đổi như một con tắc kè, hắn còn chưa kịp tiêu hóa hết mọi chuyện vừa xảy ra, thì đã thấy Thần Tiễn cả người bọc trong một lớp ánh sáng nhàn nhạt, xuyên qua lớp mưa axit kia tấn công tới.

Anacharka vội vã phất tay, một đám bọ gần hắn lập tức bay tới, phủ kín thân ảnh kia, thế nhưng chỉ vồ chúng một đợt tàn ảnh. Sau lưng hắn lập tức có tiếng rít gào cảnh báo của những con bọ khác, và tiếng gió thổi lạnh ngắt.

Tốc độ quá nhanh, giống như một viên đạn bạc xé rách trời giông tố, chỉ trong chớp mắt đã tiếp cận sau lưng hắn, một cước đá ra mang theo tiếng pháo nổ.

"Chết tiệt."

Một loạt những con bọ cánh cứng không rõ từ đâu bay tới, che phủ sau lưng Anacharka, tạo thành một lớp phòng hộ cấp tốc, đỡ cho hắn một cú đá này. Nhưng lớp giáp có thể cản được đạn bắn mà chúng luôn tự hào bị một cước này thô bạo đục ra không chút kiêng nể, sau đó vẫn tiếp tục dùng thế sấm sét giáng lên Anacharka một cú như búa tạ.

Uỳnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!