Chương 18: Siêu Cấp Hệ Thống - Chân Lý (2)

Tạch tạch tạch tạch tạch

Tiếng gõ phím rào rào như mưa rơi trái mùa, khiến những đầu ngón tay đang múa loạn trên tấm bảng trắng của cô thiếu nữ này đỏ ửng lên vì tần suất hoạt động quá cao. Mái tóc rũ xuống trước cặp kính rộng che gần nửa khuôn mặt cũng không có thời gian để hất lên như trước, cứ đong đưa đong đưa làm tâm tình cô ta lại càng phiền muộn và chán ghét, càng thêm quyết tâm cắt tóc cho bằng được, mặc kệ gã bạn trai làm mặt ngầu nghiêm khắc cấm đoán kia.

Một giọt mồ hôi căng thẳng lăn dài trên gò má đã hồng lên vì kích động, rơi xuống mặt bàn phía dưới nảy lên vỡ tan ra thành nhiều mảng nhỏ li ti.

[Tường lửa thứ nhất bị phá vỡ.]

[Mật mã cấp 3 bị phá giải]

[Tường lửa thứ hai bị phá vỡ ! Đáng chết, tại sao nhanh như vậy chứ !? Cứ như bị hacker cả thế giới này vây công vậy.]

[Mật mã cấp hai bị phá giải, bắt đầu phát tán địa chỉ rác. Tường lửa thứ nhất bị xâm nhập, nguồn tấn công chưa biết rõ. Cảnh báo, hệ thống đang bị xâm thực, quyền điều khiển đang bị thay đổi.]

"Điên rồi ! Điên rồi, làm sao có thể chứ ! Hòn đảo này cách ly với thế giới bên ngoài, trên đảo toàn một đám võ biền chỉ giỏi đánh đấm, lấy đâu ra hacker trình độ này chứ ! Dừng lại cho ta !"

[Tường lửa thứ nhất bị phá giải. Toàn bộ tín hiệu đã ở trạng thái không phòng vệ, phát hiện sóng tín hiệu bất minh can thiệp. Quyền điều khiển xác nhận chuyển giao, bắt đầu thao tác vật lý. Tường lửa thứ nhất thiết lập lại hoàn tất. Mật mã cấp 1 thay đổi. Tường lửa thứ hai hoàn tất. Mật mã cấp 2 thay đổi thành công. Tường lửa thứ 3 hoàn tất. Mật mã cấp 3 thay đổi thành công.]

"Người sử dụng hiện tại không đủ quyền hạn để truy nhập hệ thống, xin nhập mật mã của tài khoản cao cấp hơn."

Màn hình trước mắt nhiễu nhiễu, sau đó vô số điểm ảnh bắt đầu tích tụ lại, trước tất cả màn hình xung quanh đều ngưng tụ ra hình ảnh một khuôn mặt sắc nét vô cùng, mái tóc trắng toát như tuyết phủ vạn dặm đường, cùng đôi mắt màu vàng kim sáng rực nhưng vô cảm đầy vẻ máy móc.

"Công nghệ đi trước 50 năm nếu lộ ra ngoài sẽ gây ảnh hưởng tới thế giới hiện tại. Ta tuyên bố, tịch thu và tiêu hủy !"

Rầm.

Bàn tay cô gái đập mạnh lên mặt bàn, hét lớn với màn hình đầy vẻ bất cam:

"Ta sở hữu công nghệ 50 năm trước thì thế nào ! Ngươi có thể dễ dàng phá hủy tất cả hệ thống phòng vệ và bảo mật như vậy phải cần công nghệ đi đước bao nhiêu năm đây !? Tuyên bố tịch thu !? Đừng chọc cười ta, chẳng qua là lấy cái đầu người lớn đi uy hiếp trẻ con chưa hiểu chuyện mà thôi ! Ngươi lấy quyền gì mà phán quyết !? Ngươi là ai vậy !? Innovator, Coodinator hay Newtype !?"*

"Quyền phán quyết cấp độ I, toàn bộ công nghệ kế thừa và phát triển từ tập đoàn IMI đều phải được hội nghị liên hợp chấp thuận trước khi đưa vào ứng dụng thực tế, nếu cưỡng chế sử dụng, tất cả thành viên hội nghị đều có thể thực hiện quyền tiêu hủy mà không phải chịu bất cứ trách nhiệm pháp lý nào." Giọng nói từ bốn phía phát ra lạnh lùng trầm mặc mà vô cảm, không khác gì một hệ thống trả lời tự động thật sự.

Cô gái này run người nhìn lên màn hình phía trước, đôi mắt màu vàng kim kia vẫn thẳng tắp hướng tới, giống như soi rõ từng mảnh tâm can sâu kín nhất trong tâm hồn bất cứ ai nhìn vào nó vậy.

Đôi mắt mang khả năng nhìn thấu và bóc trần mọi sự thật trên thế gian, khiến cho bất cứ ai nhìn thẳng vào nó cũng chẳng còn giữ được chút tự tin nào, dù là nhỏ nhất.

"Cứ cho là như vậy đi ! Ngươi cũng chỉ duy trì trò chơi này được một thời gian nữa thôi, đừng tưởng ta không biết, ngươi phát xạ tín hiệu can thiệp và vũ khí vệ tinh và ruồi máy do thám của ta bằng thứ gì ! Dùng bộ não và dòng điện sinh thể của chính mình làm máy phát năng lượng, ngươi nghĩ mình duy trì được bao lâu !? Với tình trạng cơ thể ngươi mà suy ra, bộ não chắc chắn cũng chẳng phải loại đặc biệt mạnh mẽ gì, nếu không đầu ngươi phải to bằng ba quả dưa hấu mới đúng.

Cưỡng chế sử dụng khả năng biến sóng não thành sóng điện từ, can thiệp vào tín hiệu điện tử của ruồi máy và vũ khí vệ tinh, lại còn phá hủy toàn bộ hệ thống của ta ở chỗ này cần bao nhiêu năng lượng !?"

Cô gái này đã hoàn toàn bó tay trước sức mạnh tuyệt đối, chấp nhận sự đả kích đau đớn nhất về niềm tự hào trước giờ chưa từng lay động trong lĩnh vực của mình, thế nhưng cũng chẳng hề tỏ ra căm phẫn hay điên loạn gì cả, mà chỉ dùng giọng trầm mặc phân tích ra từng chút một, muốn dùng lời nói để chiến thắng tràng chiến tranh công nghệ này.

"Ta đoán chỉ cần một phút nữa, không... chỉ cần ba mươi giây nữa, nếu ngươi còn tiếp tục sử dụng khả năng này, chắc chắn dòng điện sinh thể sẽ hoàn toàn hao hết, cơ năng thân thể khô kiệt, bộ não không có năng lượng duy trì chắc chắn sẽ dẫn đến chết não. So với sống thực vật còn thê thảm hơn ! Ngươi cứ oai đi, sau khi ngươi ngỏm rồi ta khôi phục lại toàn bộ hệ thống mấy hồi."

Giọng nói trong máy tính chủ không vì thế mà tỏ ra bất kỳ thái độ đặc biệt nào, chỉ để lại một câu cuối cùng rồi biến mất:

"Mật mã hệ thống tự hủy kích hoạt, bắt đầu đếm ngược sau ba mươi giây !"

"Á... cái này cũng mò ra được !?"

25 – 24 – 23 -22 -21 – 20....

"Khoan, dừng lại, làm ơn dừng lại đi mà !"

Tạch tạch tạch....

[Mật mã phản hồi không đúng, xin vui lòng thử lại.]

[Mật mã không đúng, bạn còn 3 lần cơ hội nữa]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!