Lee Ji Won tất nhiên sẽ không đứng ngẩn người xem cãi lộn, hắn cười nhạt rồi bảo:
"Được rồi, không cần làm trò nữa. Ta chắc chắn không giết cô ta làm gì ! Yên tâm ra đi rồi chứ !?"
"Ở lại trên đảo này không có ta, chắc chắn cô ấy cũng sẽ chết, mà còn chết rất thê thảm. Nếu như vậy, trước khi chết ta chắc chắn sẽ giết cô ấy trước !" Tường thở ra một hơi, chậm rãi nói.
"Cũng có nghĩa là, chắc chắn ta không bao giờ chết trước cô ấy !"
Lee Ji Won cười lạnh, bóp cò.
Vèo....
Luồng quang hạt bắn tới chỗ Tường vẫn tỏa ra hơi nóng đáng sợ cùng sức công phá chết người, thế nhưng khi chỉ còn cách trán hắn khoảng 30cm, đột ngột lại rẽ sang, giống như tránh né hắn vậy.
"Cái g..." Lee Ji Won há hốc mồm, không thể tin tưởng.
"Ngươi có biết... sóng điện từ ở một mức độ nhất định có thể đổi hướng đường đạn, tia beam do các hạt tích điện tạo thành cũng không ngoại lệ !?"
Trái với bình thường, Tường đột nhiên trở thành một người nói rất nhiều. Hắn nói cực kỳ chậm rãi, từng câu từng chữ, giống như một cỗ máy vô cảm đang giảng giải vô số đoạn số liệu mà nó tích trữ bấy lâu.
(Sóng điện từ, hắn lấy đâu ra sóng điện từ !? Thiết bị phát sóng ở đâu ra !? Chắc chắn không phải do siêu năng lực, siêu năng lực của hắn là ánh sáng cơ mà !?) Bên tai Lee Ji Won nghe rõ tiếng thì thào của người bên kia đầu máy, hắn mặc kệ những chuyện đó, không lý giải được thì không cần nghĩ nữa, chỉ cần giết chết người trước mắt, hấp thu toàn bộ của hắn là sẽ rõ ràng hết thôi.
Đến lúc đó cho dù là Thần Tiễn muốn solo cùng hắn, cũng chẳng có gì đáng ngại.
"Fang !" Lee Ji Won trầm giọng ra lệnh cho đám vũ khí vệ tinh trôi nổi quanh người mình. Những mảnh kim loại này đồng loạt rung lên ông ông rồi bắn vọt tới. Tốc độ cực nhanh, mơ hồ thấy trong không khí những điểm sóng gợn.
"Ta bảo cô ấy chạy đi, vì bộ dạng kế tiếp có lẽ không giống với người bình thường cho lắm. Cô gái này là người duy nhất đổi xử với ta như người bình thường, muốn hòa nhập với thế giới này... ngoài cô ấy ra, ta không thấy lựa chọn nào thích hợp hơn cả."
Tường nói xong câu này thì nhắm mắt lại. Chỉ trong một khoảnh khắc, đám vũ khí vệ tinh của Lee Ji Won cũng đã bắn tới.
[Bắt đầu kết nối với chân lý.]
Khi hắn mở mắt ra, đôi đồng tử đen láy sâu thẳm đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vòng tròn màu vàng kim được cấu thành từ vô số ký tự đủ loại hình thù, xoay tròn liên tục như một hố đen không đáy khiến bất cứ ai nhìn vào cũng đều cảm thấy như linh hồn mình bị hút ra, trở thành một phần trong thế giới màu vàng kim hỗn độn.
Trong tầm mắt của hắn, thế giới bên ngoài dần dần chuyển thành vô số quang điểm nhỏ li ti, mỗi vật chất không còn là vật chất nữa, mà là một tổ hợp dày đặc những hạt tròn nhỏ sắp xếp chung một chỗ hình thành.
Thế giới dưới con mắt này, tất cả đều được phản ánh dưới dạng hạt, thể hiện rõ nét nhất bản chất thật sự của mọi sự vật trên đời. Không có chút khác biệt nào. Ở đôi mắt hắn lúc này, con người cũng chỉ là do một đống hạt tổ hợp thành các chất hữu cơ mà thảnh, so với đám đất đá cây cỏ ngoài kia chẳng có gì khác biệt. Ngoại lệ duy nhất có lẽ chỉ có vô số dòng ký tự cổ quái mà ngoài hắn ra chẳng ai đọc hiểu này thôi:
[Kết nối hoàn tất ! Bắt đầu phase 1 – Can thiệp vào trạng thái cơ thể.]
[Bắt đầu đồng bộ hóa các dây thần kinh tín hiệu.]
[Tiến hành điều chỉnh giải phóng công xuất cực hạn.]
[Mã gen thứ nhất. Bắt đầu phá giải !]
Một loạt các chỉ lệnh không ngừng hiện lên trước đôi mắt vàng óng, theo những chỉ lệnh chớp lóe lên liên tục, cả người hắn nóng bừng lên, tất cả những bó cơ dưới lớp da trắng noãn đã bắt đầu phập phồng, nhuộm màu da thành một mảng đỏ ửng như con tôm luộc. Nhưng rất nhanh sau đó toàn bộ màu đỏ rút đi hết, hắn lại trở lại dáng vẻ nhẹ nhàng như thường lệ.
[Mã gen cưỡng chế khai mở thành công – 30% giới hạn cơ thể sẽ ở trạng thái giải phóng trong 300 giây, bắt đầu đếm ngược.]
[300]
[299]
...
Vừa đúng lúc này, đám Fang đồng loạt đánh tới, ở đằng xa, bốn chiến funnel cũng đồng loạt nhả ra những tia beam chết người, khóa kín mọi đường thoát của hắn. Giống như bầy ong đang điên cuồng truy sát hắn vì mối thù phá tổ.
Ánh mắt vàng kim chớp lóe, những số liệu xoay tròn liên tục, vô số quang điểm trong đó bắt đầu kết nối với nhau thành những lược đồ phức tạp. Các dòng chữ trước tầm mắt lại một lần nữa lóe lên:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!