"Ây dà, kẻ giết được Radiz đúng là khủng khiếp thật ! May mà ta không giống thằng người đất cục xúc kia, phải không cô bạn nhỏ !?"
Gã thanh niên này có khuôn mặt như một con rắn độc, đầu đội chiếc mũ phớt rộng vành, mặc một bộ lễ phục tuxedo ôm sát thân thể thon dài, giống như quý tộc phương tây chạy ra từ mấy phim điện ảnh rẻ tiền. Hắn đang choàng tay qua vai Linh, một tay cầm con dao khảm bạc kê sát lên cần cổ trắng muốt của cô, khuôn mặt ghé xuống thì thầm vào tai người bị hại rất thân mật.
"Vi thế anh mới bắt tôi để uy hiếp cậu ấy !?"
"Ấy không, nói uy hiếp thì hơi quá. Vì trên hòn đảo này sinh mạng thật sự quá rẻ tiền đó mà, nếu dùng cô để uy hiếp anh bạn máu lạnh kia, bắt hắn đầu hàng hay tự sát thì hắn cũng dám hi sinh cô lắm." Gã tuxedo thình thình xuất hiện này nheo cặp mắt ti hí của mình nhẹ giọng giải thích.
Linh thậm chí còn không biết được hắn đã ở sau lưng mình bao lâu rồi, thẳng tới khi chiến đấu bên kia kết thúc, con dao sáng loáng trên tay hắn mới dùng hơi thở lạnh lẽo âm hàn cực độ này báo hiệu cho cô biết sự hiện diện của hắn. Lúc này thì Linh đã là cá trong rọ rồi, chỉ có thể bị động đáp trả với giọng buồn bực:
"Ừm, cậu ta chắc chắn sẽ làm vậy đấy !"
"Cho nên ấy mà, đành phải núp sau lưng cô bạn để hắn kiêng kị không đánh thẳng tay thôi. Thú thực, ta có chút sợ hắn..." Người này cười tươi giải thích.
"Anh cẩn thận quá, nhưng vẫn còn có chỗ thiếu sót lắm."
"Hô, cô bạn nhỏ, cô không nghĩ cái kìm chích điện đó sẽ có tác dụng với ta chứ ! Thiếu nữ thời nay thật cảnh giác quá, lúc nào cũng có đồ đạc phòng thân vậy nhỉ !"
Hắn vừa nói vừa cười, ánh mắt nheo nheo lại nhìn vào cái kìm chích điện đang cắm ở bên hông của mình, Linh vừa mới nhân cơ hội tán chuyện linh tinh để hắn mất cảnh giác đã nhanh như chớp dí mũi giật điện kia vào sát lớp áo sơ mi mỏng manh phía trong của hắn, chỉnh mức điện ở công xuất cao nhất, khiến nó phát ra những tiếng nổ lạch tạch lạnh người.
Thế nhưng chẳng có gì đặc biệt xảy ra cả, con dao trên cần cổ vẫn sắc lẹm, tỏa ra hàn khí thấu xương như thường lệ. Cánh tay gì lên bả vai cô vẫn hữu lực như vậy, và khuôn mặt tươi cười thân thiện kia đâu có giống của người vừa bị chích điện.
"Ây dà, thật không phải, siêu năng lực của ta là chuyển đổi dạng vật chất của cơ thể, tùy tâm và tùy hoàn cảnh. Chỉ chuyển cơ thể về dạng cao su là miễn nhiễn toàn bộ sát thương vật lý với điện thế rồi, ở dạng này sét đánh ta còn không chết, chút xíu điện này ăn thua gì chứ !!" Hắn cười lạnh với ánh mắt xem hài kịch nhạt nhẽo. Thời điểm Linh lấy ra cây kìm chích điện này, dù có cẩn thận vô cùng, nhưng làm sao qua mắt được hắn chứ !?
Nếu nhận thấy thứ gì đó nguy hại, cây dao trên tay hắn đã không do dự cứa một đường thẳng tắp lên cái cần cổ trắng ngần kia rồi.
Hắn còn chưa ra tay vì ánh mắt của Tường vẫn đang như viên đạn găm lên làm hắn rùng mình vô cùng. Dù thế hắn vẫn cười cợt nhả, không hề lỏng tay ra chút nào. Con mồi mạnh mẽ như Tường chính là hàng hiếm, so sánh với gã Thần Tiễn đang được cộng đồng người chơi đỏ mắt kéo quân dò tìm kia chẳng kém hơn chút nào, lại không có đối thủ cạnh tranh, đi đâu có đồ tốt như vậy chứ. Nghĩ vậy hắn lại khoái trá cười tiếp, như để thêm can đảm và niềm tin cho lần hành động mạo hiểm này.
Linh trầm mặc để hắn cười rung rung bả vai, lặng lẽ đếm giờ.
"Năm"
"Bốn"
"Ba"
"Hai"
"Một"
"Hơ..."
Đang cười rung rung khoan khoái, gã trai mặc mũ phớt với lễ phục này đột ngột dừng lại, một cảm giác bất an chạy dọc xương sống, sau đó hắn kinh hoàng phát hiện, cơ thể mình bắt đầu hoạt động chậm lại, không theo ý chí kiểm soát nữa.
Sau đó, dù rất muốn siết mạnh con dao ở cái cần cổ trắng ngần kia, nhưng hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn cô gái ấy nhẹ nhàng giãy ra, dẩy một cái, hắn đã vô lực ngã xuống, ánh mặt tràn ngập vẻ phẫn nộ, không thể tin tưởng cùng bất cam.....
Cũng giờ này, chiều hôm qua.
"Người ta đã chết rồi, còn muốn lục lọi để ăn cướp, cậu có chút xíu đạo đức nào không vậy !?"
Tường không để ý đến lời Linh, chỉ chăm chú lục chỗ quần áo còn lại từ tên đặc công sau khi toàn bộ thân xác hắn đã bị phân giải. Lính đặc công chiến một lượng lớn trong số các thí sinh lên đảo. Dù sao đào tạo một chú lính chì dũng cảm giỏi võ vẫn dễ dàng hơn một siêu năng lực gia nhiều. Thế giới bên ngoài tuy chẳng hiếm lạ gì đối với các siêu năng lực gia, nhưng nhóm tinh anh chất lượng cao thật sự cũng không nhiều, đều là tài nguyên quý giá của quốc gia cả.
Những kẻ được công chúng biết tới nhiều nhất chỉ là đám lặt vặt với khả năng bẻ cong thìa hay nâng vật nhẹ bằng ý chí thôi. Những người đó cho lên đảo thì chắc chưa được ba ngày đã thành thuốc tẩm bổ cho người ta.
Lính đặc công thì khá hơn rất nhiều. Chỉ cần chú tâm đào tạo từ thời niên thiếu khoảng chục năm sẽ được một tay thiện chiến cứng cỏi. Lại trang bị thêm vài vũ khí công nghệ cao, thừa sức làm gỏi một vài tên bẻ cong thìa nào đó.
Cũng có thể nói, đám lính đặc công này ngoài thân mang tuyệt kỹ ra, hàng nóng mang theo cực kỳ nhiều, chính là một kho vũ khí di động. Tường chỉ lục sơ sơ ra cũng được 4 con dao quân dụng với khả năng rung động cao tần, chỉ cần vung lên là kim cương cũng cắt được. Hai cái kìm chích điện có điện áp cao nhất lên tới 3500kv, chính là loại giật cái chết luôn. Một chiếc áo chống đạn, một khẩu Air gun (súng không khí) vô hạn đạn, mười mấy quả lựu đạn mini dạng hạt, nhỏ như bi ve.
Cuối cùng bên hông hắt còn dắt thêm ba quả địa lôi nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!