Tường và Linh đã có ba đợt đụng độ với đám người hăng máu đang tung tăng lùng sục khắp hòn đảo này.
Vốn dĩ Tường đều có thể phát hiện ra trước khi có người tiếp cận trong khoảng 100m, nhưng giống như lần trước đụng độ với Radiz, hơi thở mạnh mẽ và dồn dập của Linh đã tố cáo cả hai người, ẩn nấp chẳng có ý nghĩa gì cả, vì người trên đảo này đều là thiếu niên thiên tài đã được lựa chọn kỹ càng nhất của mỗi quốc gia. Việc nghe tiếng thở phán đoán vị trí kẻ địch đối với họ chỉ là một bữa ăn sáng.
Nhưng dù đụng độ ba lần, chẳng có trận chiến nào xảy ra. Trong lúc cả đảo đang cùng tru lên dữ tợn hóa thành chó sói để đi săn tìm con cừu Thần Tiễn đáng thương đang trọng thương kia, việc giao tranh với một kẻ đầu tóc kỳ dị, toàn thân nhìn không rõ thực lực như Tường, lại cộng thêm một đứa con gái rất có thể là đang giả vờ yếu đuối như thế kia là rất không sáng suốt.
Lên được đảo này làm gì có ai yếu ớt, cũng chỉ có năm kẻ đứng đầu có tư cách xem thường kẻ khác mà thôi.
Biết đâu trong lúc mình lãng phí thời gian đánh đấm ở đây, Thần Tiễn đã bị người ta tìm được rồi, như vậy quá oan uổng. Nên biết với lượng tinh hoa tính mạng của Thần Tiễn, tính sơ cũng phải bằng một đám thiếu niên khác cộng vào, vậy nên chỉ cần xuất hiện ở chỗ hắn chết thôi, chắc chắn cũng sẽ được hưởng xái một luồng, như vậy là ấm rồi.
Vì thế hai người hữu kinh vô hiểm, trải qua ba đợt càn quét như không, có tên đi qua còn gật đầu chào hỏi, lễ phép một cách hiếm hoi.
Nhưng việc gì cũng có ngoại lệ của nó, tới lần thứ tư đụng độ, hai người gặp một tên lính dã chiến mặc quân phục kẻ xọc rất rối mắt. Tên này giống như con đực lâu ngày không được tơ, hoặc có thể là bị bầu không khí chém giết trên đảo này làm cho tính cách đã lệch lạc tới biến thái rồi, vừa nhìn thấy Linh là hai mắt đã long lên sòng sọc, nhào tới muốn đòi giao lưu kết hợp.
Kết quả !?
Dĩ nhiên là bị Tường ở một bên vụt ột cú vào gáy, vỡ sọ chết tươi.
Vì việc này mà hai người lại cãi nhau hồi lâu. Tất nhiên kết thúc vẫn là cô gái chán nản bất lực mà thu quân.
Tính cách của Tường rất quỷ dị, nói năng và làm việc không hề theo một quy tắc nào. Có đôi lúc rất đần, lại có đôi lúc sắc sảo đến đáng sợ, duy chỉ có một điểm từ trước đến nay không thay đổi, đó là một khi hắn đã ra tay, thì vô cùng tàn nhẫn và quyết liệt. Bất kể đối thủ là ai, đa phần đều chết trước khi hiểu chuyện gì đã xảy ra, chính là chết rồi vẫn chẳng hiểu tại sao mình chết.
Đây là điểm duy nhất Linh không thể nào chấp nhận và quen thuộc được. Dù có bị hòn đảo này hù cho tới choáng váng, cũng làm cho khả năng nhìn và chấp nhận của cô tăng lên rất nhiều, nhưng cứ cái kiểu thấy ai có ác ý là phát vé lên bàn thờ cho người đó như thế này, quá sức dã man và vô nhân đạo. Vô nhận đạo chính là không giống con người nữa, không thể chấp nhận được.
Dĩ nhiên với skill giả ngu siêu cấp của Tường, cái sự bất mãn này chỉ như gió thoảng qua tai, vào một bên rồi ra hết một bên.
Cũng không ai ngờ, vì cái việc mà hai người cho là việc nhỏ này, một loạt các phiền toái sau đó nối đuôi nheo kéo đến liên miên không dứt, khiến vô số người đau đầu không thôi.....
Đó là vào ngày thứ ba khi bọn họ lên đảo. Lúc này hai người đã tới được một cái làng nhỏ, kiến trúc như khu ổ chuột ở mấy tiểu quốc Ả rập, tường bằng đất nung, cửa sổ lỗ chỗ. So với mấy cái tổ kiến tổ mối cũng chẳng đẹp đẽ hơn là bao.
"Ối, tại sao trên đảo lại có kiến trúc thế này !?"
Sự lạ thế này, dĩ nhiên cô gái phải hỏi.
"Tại vì hòn đảo này trước đây được xây dựng để một nhóm người lớn có thể tránh nạn."
"Tránh khỏi cái gì !?"
"Người ngoài hành tinh."
Linh thức thời không hỏi nữa, vì có một dự cảm mãnh liệt rằng khi rõ ràng mọi thứ về Tường hay về hòn đảo điên khùng này, bản thân cô sẽ bị cuốn vào một vòng xoáy ác mộng nào đó không lối thoát. Thế nhưng cô gái này đã hồn nhiên quên mất, mình còn chưa thoát khỏi vòng xoáy, lấy gì để lo lắng sẽ bị nó cuốn vào nữa đây.
Và rất nhanh, cơn lốc xoáy ác mộng lại tiếp tục kéo đến, khiến thiếu nữ đáng thương lại một lần nữa giương mắt nhìn ngắm cuộc đời đen tối còn muốn tối hơn cái tiền đồ chị Dậu.
Bọn họ đang đứng trên một con đường lát sỏi, nhìn không đẹp lắm, nhưng dẵm lên rất thoải mái vì huyệt ở bàn chân được kích thích. Lý ra ở chỗ như thế này, nếu có thể nghỉ ngơi một chút thì cũng không tệ, thế nhưng cái gã thanh niên ở cuối con đường kia hẳn là không cho phép rồi.
Đường dài khoảng hơn trăm mét, hai người đứng một bên, gã thanh niên đô con với làn da nứt nẻ thô cứng ấy đứng một bên. Ánh mắt Linh đảo loạn tìm chỗ trốn, ánh mắt Tường vô cảm lạnh băng, ánh mắt hắn... giống như con sói tìm thấy mồi ngon, đang cong lên thích thú.
Hắn không nói không rằng, đã thình lình đứng ở đó chặn đường bọn họ, giống như thợ săn rình sẵn. Một khi đã quyết định hiện thân kiểu như vậy, hiển nhiên là người này phải nắm chắc thứ gì đó, lần này phiền toái rồi.
"Hắn sẽ bỏ qua cho chúng ta chứ !?" Linh hỏi một câu mà chính mình cũng thấy ngớ ngẩn.
Rất may, người nghe giống như một cái máy tự động trả lời, mặc kệ câu hỏi dù có ngốc nghếch tới đâu:
"Không, hắn bám theo chúng ta từ chiều hôm qua, giờ này mới quyết định ra tay, hẳn là đã biết được..."
Sự hiện diện của người này từ hôm qua Tường đã cảm giác được, nhưng đối phương luôn giữ một khoảng cách an toàn, nên hắn cũng vô kế khả thi, chỉ đành chờ hắn chán nản hay kiêng dè sẽ bỏ đi. Nhưng sau sự kiện gã đặc công xấu số tìm chết ngày hôm qua, việc Linh không có khả năng tự vệ đã lộ rõ. Tường dừng lại không nói nữa, vì theo tính toán logic của Linh mà hắn mô phỏng được, nói tiếp sẽ bị đánh vô cớ.
Nhưng vì không bao giờ có cảm giác tò mò, nên hắn không thể lý giải và suy diễn chính xác tâm tình người nghe được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!