"Nè, có bao giờ cậu cảm thấy, một nam một nữ cùng sinh tồn trên hòn đảo hoang sẽ rất lãng mạn không !?"
Những cuộc đối thoại của hai người luôn bắt đầu bất chợt với vô số câu hỏi vu vơ của Linh, và thường thì anh chàng này sẽ kết thúc nó trong một câu sau đó:
"Thứ nhất, hòn đảo này không hề hoang. Thứ hai, việc của chúng ta không phải là sinh tồn, mà là tìm cách đưa cậu ra khỏi đây."
Tường vung vẩy thử cánh tay băng bó như xác ướp kia lãnh đạm đáp lại, sau khi cảm thấy ổn định rồi mới dứt khoát tháo xuống mấy thứ cố định lằng nhằng trên tay kia. Dù sao cũng không có bông băng thuốc đỏ, chỉ cần xương được cố định lành lại, vết thương ngoài ra phục hồi đều do vấn đề thể chất, đối với hắn, lành lại chỉ là chuyện từ chiều đến tối.
"Nhiều lúc tôi tự hỏi, cậu có phải là đàn ông thật không vậy !?" Linh chống cằm trên một tảng đá lớn bằng phẳng, lười biếng vung vẩy hai chân nhẹ nhàng, bên cạnh là nước suối chảy róc rách. Đây là con suối thứ hai họ thấy được trên đường đi, nước vẫn trong veo mà tinh khiết như vậy, chảy qua bề mặt toàn những viên sỏi nhỏ sáng sáng rất mềm mại.
"Về mặt sinh lý thì..." Tường vẫn lạnh nhạt trả lời như thường lệ, nhưng lập tức dừng miệng nghiêng đầu qua bên, một viên sỏi nhỏ lướt sát qua vành tai của hắn, để lại tiếng gió thổi mấy sợi tóc phần phật.
Linh ném xong một viên đá thì buồn bực nói:
"Thôi, chả muốn nghe nữa."
Dường như mình chưa đánh trúng hắn được một lần nào, ngoại trừ khi hắn cho phép, cảm giác uất ức này nên tìm cái gì mà xả đây. Thiếu nữ ảo não thầm nghĩ, trả lại không gian yên tĩnh cho hai người.
Nhờ đó mà Tường mới có chút thời gian rảnh rỗi để nghĩ về mái tóc vẫn còn đang trắng xóa của mình. Dù hào quang trên cơ thể hắn đã lại ẩn đi, nhưng mái tóc bị đổi màu thành trắng còn muốn hơn tuyết này vẫn còn đó, nhưng dấu ấn hữu hiệu nhất cho sự hiện diện của kẻ "đồng loại" kia.
Có người mang loại ánh sáng giống với hắn tồn tại trên đảo. Và theo những gì hắn biết thì ánh sáng này chỉ được phép tồn tại trên một người. Cũng tức là nếu có gặp phải nhau, hai luồng sáng chắc chắn sẽ dung hợp lại.
Nhưng sau khi dung hợp nó sẽ trở về với ai !?
Dĩ nhiên là với người còn sống rồi.
Chưa gặp mặt đã được định trước sẽ không được đội trung trời thế này, quả thật rất phiền toái. Giống như vô cớ đang đi trên đường lại có đứa nhào ra đòi báo thù cho tổ tiên từ thời vượn cổ của nó chết trên tay tổ tiên thời đó của mình vậy.
Cũng may sự hấp dẫn của thứ ánh sáng chung nguồn gốc kia lại đột ngột biến mất, có thể là do người sử dụng đã kiệt sức, hoặc được một sức mạnh nào đó che phủ. Nhưng dù như vậy thì sớm muốn gì nó cũng sẽ xuất hiện lần nữa, lúc đó hắn sẽ lại thành một cái bóng đèn tỏa ra hào quang rực rỡ. Chưa nói đến vấn đề thẩm mỹ, chỉ cần bia ngắm nổi trội như vậy xuất hiện ở chỗ nào dễ thấy, hấp dẫn đám côn trùng ưa thích ánh sáng tìm tới, vậy kỳ lẩn trốn trên hòn đảo này của hắn cũng sẽ tới thời bế mạc.
Xem ra phải nhanh chóng tìm ra kẻ kia rồi cho hắn ngủ yên một giấc vậy.....
Trong một hang động âm u, dưới ánh nến leo lét, có hai thiếu niên ngồi đối diện nhau. Ánh sáng từ cây nến bập bùng tỏa ra trong nền hang ẩm ướt, soi tỏ khuôn mặt không lấy gì làm tuấn tú lắm của bọn họ.
Một trong hai người mặc trang phục giống như những dảy vải được buộc vào nhau ở giữa hai chân và vòng quanh hông, mang thêm vài cái túi bằng vải đeo trên vai để đựng đồ dùng cá nhân, nhìn qua rất giống một tên ăn mày chính hiệu. Người còn lại ăn mặc đơn giản hơn, chỉ có độc một chiếc quần dài ống rộng, dể chân và lưng trần, nhưng khắp người hắn có vô số giòi bọ vào côn trùng bò qua bò lại lúc nhúc, giống như một chiếc áo quái dị, nhìn hết sức dọa người.
Hai thiếu niên này khuôn mặt một trắng bệch, một xanh lét, cho dù dưới ánh nến màu vàng bập bùng kia cũng không có thêm chút cảm giác ấm áp nào của sinh vật sống.
Thiếu niên ăn vận như ăn mày kia vẫn luôn nhắm nghiền đôi mắt trong hốc mắt hõm sâu tím tái của mình, thẳng tới khi ánh nến vụt tắt, hắn mới mở mắt ra. Đồng tử hắn sáng rực lên, không có lòng trắng, chỉ tô điểm bởi vài sợi gân máu màu hồng li ty, rất thiếu thẩm mỹ. Hắn cất giọng, chất giọng eo éo như gà mái, lại mang đến cảm giác âm hàn lạnh sống lưng:
"Anacharka, Thần Tiễn thoát rồi !"
Ngồi trên một đám giòi bọ lổn ngổn, thiếu niên được gọi là Anacharka kia nghe vậy cười nhẹ. Hắn cười rất thoải mái, lại có chất giọng khá ấm áp, ngược hẳn với kẻ kia.
"Takeshi thật sự vô dụng, không khác so với chúng ta đoán lắm."
"Một thân thực lực mạnh mẽ của Thần Tiễn, cuối cùng cũng để chúng ta lấy thôi. Sau trận chiến với Takeshi, hắn ít nhiều gì cũng bị thương một chút chứ !? Racha !?"
Thiếu niên có gương mặt trắng toát cùng hai hốc mắt lõm đen giống như xác sống kia gật đầu:
"Hình như có vẻ hai tay đã bị phế. Nhưng hắn có một linh thú hộ thể, dù chỉ tồn tại dưới dạng linh hồn, nhưng vẫn rất mạnh."
"Ha !?" Anacharka ngạc nhiên.
"Nhìn hình dáng, có vẻ như là rồng." Racha trầm ngâm một chút rồi miêu tả lại những thông tin mà mình thu thập được.
"..."
"Hmm, nếu như nó thật sự mạnh như vậy, bao năm nay Thần Tiễn đã sớm sử dụng rồi. Hồi còn ở trong quân đội tham gia mấy cuộc chiến đoạt tài nguyên, hắn đã từng suýt chết mấy lần ở các tinh cầu quặng mỏ, lại có bao giờ thấy báo cáo nào về linh thú như vậy đâu. Cái này khẳng định là có giới hạn gì đó, trong thời gian ngắn chắc chắn không thể dùng lại lần nữa được đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!