Chương 10: Thần Khí - Thanh Long Cung

Có nên để tên Thần Tiễn về đúng phiên âm

là ShenJian không nhỉ !? =.=

Giống loài mạnh mẽ nhất đã từng tuyệt chủng vào 65 triệu năm trước, là chủ nhân chân chính của hành tinh màu xanh này trước khi con người xuất hiện. Dù chúng chỉ còn được nhắn đến trong sử sách hay những câu chuyện viễn tưởng hoài niệm về thời xa xưa, nhưng vẫn như cũ nắm giữ một địa vị siêu nhiên trong lòng mỗi con người trái đất.

Những gì mạnh mẽ nhất, những gì cao quý nhất, đều được so sánh với hình ảnh con rồng cũng là vì người ta muốn từ đó được hưởng một chút oai nghiêm mà cao quý tới cực điểm của chúng.

Vì thế cho nên khi một con rồng thật sự hiện thân trước tầm mắt con người, sự chấn động nó mang lại không thua gì được mục kích một quả bom nguyên tử nổ mạnh cả.

"Đây là...." Kị sĩ Robert trợn mắt khiếp sợ.

"Đông Phương Thanh Long – Seiryuu." Takeshi trầm giọng đáp.

Một trong tứ linh, hơn nữa lại là con đứng đầu. Với uy áp trầm trọng nó tỏa ra kia, không ai dám có lấy một nửa điểm hoài nghi với lời khẳng định của Takeshi.

"Quả thật không ngờ, đệ tử của Ngạo Thiên Môn danh chấn Trung Quốc lại có thần khí Thanh Long cung của Trường Sinh Đảo, cộng với quân hàm thiếu tá trẻ nhất quân đội, mày thật sự rất có bối cảnh đấy, Thần Tiễn !"

Thần Tiễn lúc này đã đáp xuống đất, thở ra một vài hơi nặng nhọc nhưng khoan khoái, đối với câu mỉa mai của Takeshi chỉ cười lạnh:

"Bất kể quân đội, Ngạo Thiên Môn hay Trường sinh đảo, đểu chỉ là chỗ nghỉ chân tạm thời của ta, trước sau gì cũng sẽ có ngày ta siêu việt tất cả bọn họ, dẵm tất cả lũ tiểu nhân như mày hay cái dòng họ toàn một lũ mặt u ám của mày dưới chân thôi"

"Về độ tự tin thì mày đúng là nhất quả đất rồi, chỉ là mạng nhỏ còn chưa đảm bảo đã dám mạnh miệng như vậy, quả là gan to tày trời. Không biết sống chết." Takeshi âm trầm đáp lại.

"Thanh Long, rời khỏi đây thôi, chuyện lần này tôi thiếu nợ ngài, sau này sẽ báo đáp !" Thần Tiễn chẳng muốn phí lời với Takeshi nữa, chỉ lạnh nhạt nói.

Thân ảnh Thanh long bao quanh hắn chợt rực sáng lên, tỏa ra vô số quang điểm lung linh, khiến gió nổi mạnh, từ từ đưa cơ thể hắn bay lên cao.

Đúng lúc này, Takeshi đột nhiên hét lớn:

"Các người cũng nhìn thấy rồi đấy, hắn có thực lực mạnh mẽ, vũ khí và kỹ năng cũng đều là hạng nhất, lại có thêm Seiryuu hộ thể, và quan trọng nhất, hắn không coi bất cứ ai ra gì. Nếu hôm nay để hắn trốn thoát, ngày sau các người đừng mong có gì tốt đẹp. Những ai đang có mặt tại đây không muốn phải đối mặt hắn trong tương lai, giết theo ta !"

Grao...

Ứng tiếng đầu tiên vẫn là đám quỷ dạ hành, dù chúng vạn lần không muốn đối đầu với sinh vật tỏa ra uy áp đáng sợ vô cùng kia, nhưng vì bị chỉ lệnh ép buộc, đành phải liều chết xông lên. Dù sao khi chết chúng cũng chỉ biến thành khói đen rồi quay lại bức tranh Hyakki Yakou mà thôi, sau mấy ngày lại tái sinh ra, vẫn trâu bò như thường. Có thể nói, hiện tại chúng là những sinh vật hung hãn không sợ chết nhất hòn đảo này.

Một số thiếu niên khác được hắn cảnh tỉnh cũng rục rịch muốn động, dù sao cái danh đánh khắp quân đội không địch thủ của Thần Tiễn chẳng phải do hắn tự vẽ ra. Từ thủa niên thiếu hắn đã gia nhập quân đội, chay tứ tung càn quét khắp đông tây nam bắc để thực luyện, vô số thiếu niên có ý tưởng giống vậy mà chạm trán đều ăn quả đắng trên tay hắn, mọi người gặp nhau nhìn chung cũng chẳng tốt đẹp gì.

Cơ hội cháy nhà hôi của như vậy quả thật không nhiều, không biết tận dụng chắc cả đời ân hận.

Nghĩ vậy, một nhóm người đồng loại lao lên, ánh sáng từ đủ loại siêu năng lực thi nhau tỏa ra rợp trời, thật sự muốn được ăn cả ngã về không, mỗi người đều dùng kỹ năng mà mình đắc ý nhất để thành tâm muốn tiễn bạn ShenJian lên đường.

"Takeshi, món nợ hôm nay, khi nào có cơ hội quyết đấu sòng phẳng với mày, tao sẽ trả cả vốn lẫn lãi ! Tạm biệt."

Tứ bề thọ địch, Thần Tiễn lại chỉ bỏ lại một câu như vậy rồi cả người được Thanh Long quấn lấy, bay về phía chân trời xa tít, khiến không khí bị vặn vẹo tạo ra một quầng lốc dữ dội, hất bay tất cả những kẻ có ý đồ cản đường. Sau khi ngã lăn lóc trên đất một hồi quay cuồng, cả đám quỷ dạ hành lẫn đám thiếu niên đã đấu tranh tâm lý vô cùng mới dám tiến lên đều trơ mắt ếch ra nhìn theo.

"Thôi xong, đã không giết được hắn còn triệt để đắc tội, đen đừng hỏi." Một tên mặc quần lót ngoài quần dài, áo choàng đỏ chói với mái tóc chỏm để soắn soắn tái mặt đáp.

"May mà ta có mang mặt nạ ! Hê hê." Tên khác đeo mặt nạ hình mạng nhện đỏ chói có vẻ hả hê.

Gần đó có một thiếu niên khác mặc áo choàng với mũ hình dơi trùm kín từ đầu tới chân hậm hực nói:

"Nghe lời thằng Takeshi đúng là ngu ngốc, từ giờ cạch mặt nó ra, ít nhất đừng để Thần Tiễn coi chúng ta là địch !"

"Nếu không phải thằng hèn này suốt ngày núp sau đám ma quỷ kia, tao đã sớm vặn cổ nó rồi, nhìn thật chướng mắt mà." Người lên tiếng là một tên khổng lồ toàn thân lõa lồ, mặc độc một chiếc quần bò rách nát chỉ tới đầu gối, làn da xanh lè đầy gân máu, trông cực kỳ cục xúc.

"So với Thần Tiễn cũng chẳng thua kém là bao, chó hay mèo đều lắm lông cả." Vô số người đồng ý với ý kiến này, nhưn cũng chẳng tìm Takeshi gây chuyện thật sự, mà chỉ thở dài xoay người đi thẳng, biến mất hết trong bìa rừng gần đó.

Đám đông đến nhanh mà tản ra cũng nhanh, bọn họ đối với nhau đều có sự kiêng kị cùng dè chừng hết sức, nào dám ở chung một chỗ quá lâu, để mình bại lộ ra trước bàn dân thiên hạ chính là trở thành cái đích ngắm sống ngu ngốc, sớm muộn gì cũng bị quần ẩu tới chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!