Tuy nhiên đã không có ai cố gắng ngăn cậu lại. Cậu dễ dàng rời khỏi thư phòng hắn, đi qua những bậc đá cẩm thạch ban nãy và cả đại sảnh rộng lớn với vô số những cây nến đang cháy bập bùng. Hình ảnh của đại sảnh liền làm Sissel liên tưởng tới thư phòng của hắn, bất chợt cảm thấy có chút không thoải mái.
Bị một người xa lạ khơi lại những nỗi đau trong lòng rồi còn bị chính hắn cự tuyệt khiến cho bản thân cảm thấy vô cùng nhục nhã, tất cả khiến Sissel tức giận. Vậy nhưng cậu chính là giận bản thân mình hơn hết, trong tích tắc, cậu đã cho rằng Kleh là một người không chỉ có tài chính mạnh mà còn rất ôn nhu và ân cần, không thể phủ nhận cái khoảnh khắc ấy, cậu đã thực sự bị lay động bởi hắn.
Những bức tranh đầy màu sắc được treo cao trên tường trong đại sảnh, bên trong có những thiên sứ như đang bị giam giữ, dõi mắt nhìn theo vị khách đi qua, khiến không khí nơi đây trở nên quỷ dị. Tất thảy trở nên an tĩnh giống như đang ở trong một ngôi mộ, Sissel bước những bước nhanh hơn, thầm phàn nàn tại sao lâu đài này lại rộng lớn tới vậy. Đúng lúc ấy, cậu đột nhiên có thể nghe thấy tiếng nhạc du dương cùng tiếng cười nói vui vẻ. Cậu biết lần này đã quay lại buổi yến tiệc.
"Ồ, cậu ta chính là thuần khiết chi tử kìa!"
Sissel xuất hiện ngay giữa buổi tiệc, liền một lần nữa trở thành tâm điểm của mọi người, bọn họ khom người, tỏ vẻ cung kính với cậu.
Đây vốn dĩ là cử chỉ rất bình thường bởi tất cả quỷ hút máu đều xem thuần khiết chi tử như cậu là một sự cứu rỗi thiêng liêng. Nhưng ngay lúc này đây, với hoàn cảnh của Sissel, những hành động ấy lại khiến cậu cảm thấy bị tổn thương sâu sắc. Cái gì mà thuần khiết chi tử kia chứ? Cậu ngay cả bản thân cũng chẳng cách nào bảo vệ được. Thật vô dụng. Và cái nơi cậu gọi là nhà, ở đó cậu bị coi như một nỗi ô nhục của gia tộc, bị giam giữ, hành hạ như một tù nhân.
Thật không may, tất cả những chuyện ấy đều đã bị Kleh biết được. Đó chính là sự thật mà cậu không hề muốn phải chấp nhận!
"Thực không nghĩ tới là lại có thể được gặp ngài ở đây, tôi là người của gia tộc Sark…"
Có nhiều người muốn nhân cơ hội này làm quen cậu để thực hiện được một số mục đích cá nhân. Họ mời rượu Sissel và tiến tới gần với nụ cười xã giao trên môi. Sissel thực sự không có hứng thú cùng bọn họ nói về tham vọng. Thực sự cậu chỉ muốn mau chóng thoát khỏi đám người giả tạo này.
Đi hết căn phòng ấy rất có thể sẽ có lối ra. Cậu lẳng lặng lẩn vào đám người đó, cố gắng thật nhanh thoát khỏi đây mà không va chạm phải bất kỳ một người nào khác. Chẳng mấy chốc, Sissel đã trốn ra đến ngoài sảnh. Đúng là một lâu đài rộng lớn, khắp nơi đều có cửa thông ra bên ngoài. Cậu một mình đi dọc theo hành lang, sau lưng luôn có cảm giác ớn lạnh như thể có ai đang dõi theo mình. Đi tới cuối hành lang, cậu cuối cùng cũng nhìn thấy một lối thoát.
Từ đây có thể nhìn thấy bầu trời đêm tối tăm cùng mặt trăng tròn. Rất nhanh, cậu phát hiện ra có vẻ như bản thân đã bị lạc vào một khu rừng tối u ám. Đáng lẽ ra thì quỷ hút máu như cậu không nên sợ bóng tối, nhưng việc bị lạc thực sự không phải một điều hay. Ở đây, những cành cây khẳng khiu vươn ra, dưới bóng đêm liền trở nên có chút dữ tợn, giống như những phù thủy đang vội vã bay tới phía cậu. Tuy nhiên, trong không gian lạnh lẽo, rợn người này lại phảng phất một hương hoa dịu dàng.
Tiếp tục tiến về phía trước, những bước chân của cậu bắt đầu lảo đảo.
"Nếu cậu còn tiến về phía trước thì chúng ta sẽ đâm vào tường mất."
Bên tai nghe thấy một điệu cười ấm áp, khiến Sissel bị dọa đến thót tim. Cậu bất ngờ quay người lại, kết quả là bị người đàn ông kia nhẹ nhàng giữ lấy.
"Anh…tại sao lại ở đây?"
"Ở đây?" Kleh nhìn một vòng quanh nơi này, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười," Ở đây chính là hậu hoa viên trong lâu đài của tôi, lẽ nào tôi lại không được tới?"
Sissel nhìn hắn, đôi mắt có chút mơ hồ.
Kleh cũng nhìn lại cậu, tựa hồ như hiểu ra được chuyện gì, trên gương mặt lại xuất hiện một nụ cười rạng rỡ khác, " Tửu lượng của cậu thật tệ, rượu của nữ cũng đủ làm cậu say như vậy sao? Tôi cũng đã nghĩ về nó, trong rượu này có mật ngọt đặc biệt, đối với hấp huyết quỷ chúng ta có tác dụng không khác mấy so với thuốc kích thích, khiến cho người ta có chút cảm giác lâng lâng, có thể đó là điểm khiến chai rượu đó đắt tiền.
Bất quá, cậu mới uống có một chút, không phải chỉ vì thế mà đã mất tỉnh táo rồi chứ?"
Hắn hình như đang rất vui vẻ, bật cười rồi đẩy Sissel áp lưng vào một thân cây gần đó, giống như là sợ cậu một lần nữa sẽ chạy trốn vậy.
"Tại sao lại theo dõi tôi? Chẳng phải lúc nãy anh đã từ chối việc hôn lễ sao?"
Vừa mới đây cũng chính là cái tư thế tương tự như thế này, bị cơ thể nam nhân kia chèn ép vào chân tường. Lúc này, hai tay hắn chống hai bên đầu Sissel, nhìn cậu chằm chằm. Sissel cùng Kleh mắt đối mắt nhưng rồi cậu nhanh chóng lảng tránh ánh nhìn của hắn. Ánh mắt hắn lộ vẻ thèm muốn nhìn cậu, tựa như muốn chiếm đoạt một viên đá quý vậy.
"Cho dù cậu có cưới Monalisa về thì cũng chẳng giúp ích được cho cậu đâu. Thứ mà gia tộc cậu muốn chỉ là của hồi môn từ hôn lễ này. Sau khi hôn lễ kết thúc, của hồi môn được đưa vào ngân khố của gia tộc Fred, cậu sẽ chẳng còn tí giá trị lợi dụng nào với họ. Sau đó rồi sao? Cậu hằng ngày vẫn sẽ bị trừng phạt, sẽ vẫn bị coi là nỗi xấu hổ của dòng họ. Mấy tên già gàn dở ấy vẫn không buông tha cho cậu, đem sự suy sụp của cả gia tộc đổ lên đầu cậu để trừng trị."
Kleh nhận ra lúc này toàn thân cậu cứng đờ. Mang trên mình cái danh một thuần khiết chi tử vậy mà năm này qua năm khác phải chịu đựng những cực hình dã man khiến cậu gần như tuyệt vọng.
" Tôi sẽ giúp cậu thay đổi mọi thứ, chỉ cần cậu chịu nghe tôi."
"Ngài Boehner, tôi vừa rồi đã nghe anh cam kết như thế rồi."
" Tôi là người trọng lời hứa. Khi tôi nói không để cho cậu bị tổn thương thì nhất định không ai có thể khiến cậu đau lòng." Giọng nói hắn thực sự rất ôn nhu, "Cho tôi xem biểu tượng của gia tộc cậu."
Ánh mắt Sissel nhìn hắn thờ ơ. Cậu tiếp tục nhìn hắn như vậy một hồi lâu cho tới khi ánh trăng nhạt nhòa dần và nhường chỗ cho màn đêm u tối. Song, trên gương mặt Kleh không để lộ dù chỉ một chút không hài lòng. Hắn giống như tự đắm mình vào trong ánh mắt của cậu.
Những chiếc cây cổ thụ dưới ánh trăng bạc cùng hai người nam nhân mặt đối mặt, giữa không trung thoang thoảng hương hoa thơm dịu, tạo nên một bản nhạc đẹp như của mỹ nhân ngư, cũng giống như giấc mộng hão huyền, phiêu đãng.
"Vì cái gì lại muốn giúp tôi chứ?" Sissel hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!