Chương 2: (Vô Đề)

Cánh cửa gỗ phía sau lưng Sissel đóng sầm lại. Cậu bây giờ đã có thể hoàn toàn tách biệt khỏi buổi yến tiệc cùng những ánh mắt tò mò từ bao người kia. Đi theo quản gia vào trong đại sảnh, cậu chăm chú nhìn những món đồ cổ quý giá hai bên, thầm nghĩ chủ nhân của lâu đài này hẳn đã bỏ ra không ít tiền của với số đồ này. Sissel bỗng nhớ về lâu đài của mình.

Nơi đó từng là nơi có nhiều thứ cổ vật quý giá, từng trải qua một thời hoa lệ, cường thịnh vậy mà bây giờ, qua thời gian giống như đã biến thành một diễm nữ mất đi thanh xuân của mình, như bầu trời đang dần đi vào buổi hoàng hôn điêu tàn.

Bước qua những bậc thang trước hiên được làm bằng đá cẩm thạnh và trạm khắc hoa văn tinh tế, chính là thư phòng của chủ nhân lâu đài này. Người quản gia cũng kính mời cậu tự mình đi vào phòng và cậu cũng rất nhanh đi tới, đẩy cánh cửa gỗ đầy nặng nhọc.

Thư phòng của hắn quả thực rất rộng, phong cách xa hoa và tráng lệ cũng không quá khác biệt so với phòng tiệc kia. Phía sau chiếc bàn được đặt trong thư phòng có một dáng người cao lớn cùng dáng vẻ mạnh mẽ. Hắn có sống mũi thẳng tắp, gương mặt sắc nét từng góc cạnh, chỉ cần liếc qua cũng cảm nhận rõ nét kiên cường trên gương mặt ấy. Sissel chính là chưa bao giờ được nhìn tận mắt kẻ đứng đầu của gia tộc Boehner, bất quá, khi người đàn ông này lên tiếng, cậu có thể ngay lập tức chắc chắn hắn là kẻ đứng đầu gia tộc Boehner bởi sự kiêu căng, ngạo mạn trong giọng nói của hắn ta.

"Sissel thiếu gia, cậu đã để tôi đợi gần một giờ đồng hồ rồi. Tôi thực sự đã nghĩ tới việc sẽ bắt cậu đứng chờ ngoài cửa." Câu nói ấy của Kleh có thể hiện chút phẫn nộ. Rồi hắn hướng phía Sissel, ngoắc tay gọi cậu tới gần. "Quên đi, cậu ngồi xuống đây, tôi không muốn lãng phí thêm thời gian. Cậu đã đến thì chúng ta cùng ngồi nói chuyện."

Thái độ vô lễ và ngạo mạn kia của Kleh trong thoáng chốc đã thực sự khiến Sissel nghĩ rằng mình nên rời đi, nhưng cậu lại không thể. Cậu không có sự lựa chọn nào khác ngoài ở lại. Hiện tại, nếu sự việc không được giải quyết ổn thỏa, sau khi trở về, chỉ e là thứ cậu phải đối mặt thậm chí sẽ còn kinh khủng hơn cả Kleh.

Sissel liền đi tới phía trước bàn, ngồi xuống. Tuy vậy, Kleh vẫn giữ nguyên tư thế đứng, từ phía trên cao nhìn xuống Sissel. Hắn thực sự rất thô lỗ.

Nét mặt anh tuấn của Sissel trước thái độ khinh thường này của Kleh có chút phẫn nộ, ánh mắt xanh màu ngọc lục bảo dường như phảng phất tia lửa.

Cả thư phòng chìm trong im lặng và sự gượng gạo. Ánh nhìn của Kleh làm cho Sissel cảm thấy khó chịu và áp lực, tuy nhiên cậu lại không thể thổ lộ cảm xúc này rõ ràng ra ngoài. Trái lại, Kleh không hề giấu diếm cảm xúc của mình, hắn nhìn cậu chằm chằm, tựa như con thú hoang đang theo sát con mồi, như thể hắn đang cân nhắc bản thân có nên một phát vồ lấy mà cắn con mồi kia hay không.

Sissel thực sự chịu không nổi bầu không khí lúc ấy, đành chủ động phá vỡ sự im lặng, " Trên mặt tôi có thứ gì kỳ lạ sao? Ngài Boehner?"

" Tôi chỉ cảm thấy là được ở cùng một người vừa anh tuấn vừa tài giỏi như cậu thực sự là một vinh hạnh rất lớn."

Quỷ hút máu bọn họ thường là những kẻ giàu có, có khả năng thưởng thức cái đẹp khá tốt. Bọn họ thường chọn lựa những thiếu niến anh tuấn để hút máu trong một nghi lễ trở thành hấp huyết quỷ, sau đó mới xem xét tư cách cũng như khả năng của những người kia. Và nếu trong gia tộc có một thành viên xấu xí, đó sẽ là sự ô nhục cho gia tộc ấy. Và vì truyền thống lâu đời cho nên tất cả các gia tộc trong giới đều có những thành viên với vẻ ngoài đẹp xuất chúng.

Những lời nói vừa rồi của Kleh cũng xem như là lời khen, nhưng Sissel đương nhiên nhìn thấy ẩn trong câu nói đó có chút mỉa mai, trêu chọc. Thấy vậy, Kleh liền trở lại vẻ nghiêm túc, đi vào vấn đề chính, " Không biết cậu đã xem xét lại về lời đề nghị của hai bên gia tộc chưa?"

" Ý anh là về việc kết hôn sao?"

" Đúng vậy." Kleh nói. " Boehner chúng tôi chỉ là một gia tộc nhỏ bé, được cùng với gia tộc Fred trở thành người một nhà quả là một điều vô cùng vinh hạnh."

"Nghe anh nói vậy tôi thấy rất ngại. Tuy nhiên anh biết đấy, Fred đúng là gia tộc có dòng máu hấp huyết quỷ thuần khiết nhất." Sissel tỏ vẻ khiêm tốn nhưng vẫn vô cùng tự hào khi nhắc đến gia tộc.

"Cậu yên tâm, gia tộc chúng tôi vốn dĩ luôn kính trọng Fred với toàn bộ thành ý của mình.

" Vậy người tôi sẽ kết hôn chính là em gái của anh sao?"

" Đúng thế." Kleh trả lời. " Cậu biết đấy, Sissel thiếu gia kính mến à, Monalisa chính là đứa em gái mà tôi thương yêu nhất. Chính tôi là người đã biến con bé thành quỷ hút máu. Hơn nữa, nó cũng chính là người đầu tiên mà tôi hút máu. Monalisa đối với tôi cũng quan trọng giống như đôi mắt này. Vậy không biết con bé sẽ kết hôn với ai? "

Cùng một người đứng trên cao nhìn xuống mình như vậy nói chuyện khiến Sissel cảm thấy có phần khó chịu. Trong buổi gặp mặt đầu tiên, hắn không những không giới thiệu về gia tộc mình mà còn thái độ kiêu ngạo, ngang ngạnh khi nói chuyện với cậu. Fred gia tộc trước đó đã viết một bức thư để trình bày đầy đủ mọi mong muốn về hôn lễ cho gia tộc Boehner nhưng không hiểu sao tên Kleh này vẫn phải một lần nữa cố tình không biết gì, hỏi lại cậu.

Tại sao mà cậu lại phải chịu sự áp bức này từ hắn kia chứ?

" Người kết hôn với em gái anh chính là tôi." Sissel kiềm chế, một lần nữa trả lời.

" Ồ, vậy ra là cậu?" Trên gương mặt của Kleh vẽ nên một nụ cười khó hiểu.

Dù cho Kleh luôn toát lên vẻ ngoan cường, nghiêm nghị, nhưng cũng không thể phủ nhận, hắn là một người có tướng mạo vô cùng khôi ngô và anh tuấn.

Biến một người bình thường thành quỷ hút máu thực sự không dễ dàng như mọi người vẫn tưởng. Để làm được điều này phải trải qua những nghi thức vô cùng phức tạp, tiêu tốn không ít sức lực. Đối với những hấp huyết quỷ yếu ớt thì cần hàng trăm năm mới có thể tự mình thêm thành viên mới vào gia tộc. Tuy nhiên, với những hấp huyết quỷ có năng lực phi thường thì có thể không ngừng tạo ra những thành viên mới.

Với Kleh, hắn sau khi bị hút máu không chở thành một cái xác mà ngay lập tức trở thành quỷ hút máu và sống cuộc sống dài vô tận. Sau đó hắn cũng có thể ngay lập tức biến em gái mình thành hấp huyết quỷ, điều này chứng tỏ thể trạng hắn thực sự tốt.

Ít nhất nhìn vào ngoại hình mà nói, Kleh có vóc dáng cân đối, ánh mắt sâu rất thu hút cùng tính cách vô cùng mạnh mẽ. Khuôn mặt ấy khiến cho người ta cảm thấy khó quên bởi nó không mang nét xanh xao như những hấp huyết quỷ khác. Nửa kiếp người trước của Kleh, hắn hẳn là một người rất năng động. Cho tới tận bây giờ, khi hắn không còn có thể sống và hưởng thụ ánh mặt trời được nữa, thì nước da màu đồng quyến rũ ấy vẫn cứ mãi được duy trì.

" Tôi lo rằng em gái cũng như tôi, từ con người mà biến thành quỷ hút máu, sợ rằng sẽ không xứng với cậu."

"Anh đã lo lắng nhiều quá rồi."

"Thuần khiết chi tử, có phải là những quỷ hút máu thuần chủng không chút lai tạp? Tôi nghe nói cha mẹ cậu đều xuất thân từ những gia tộc có tiếng tăm, chảy trong mình dòng máu thuần khiết, cao quý. Chắc chỉ những quý tộc như họ mới có thể sinh ra cậu, được gọi là thuần khiết chi tử?" Kleh nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!