Chương 9: (Vô Đề)

Thảo My lấy tay di di tấm chứng minh thư nhân dân của mình trên quầy lễ tân, có vẻ rất sốt ruột. Do cả Thụy Miên và Công Hạ đều lơ mơ trong lĩnh vực này nên dưới đây là trận đấu "tay bo" giữa Thảo My và anh lễ tân đẹp trai của khách sạn Đông Đô:

- Quý khách thông cảm, hiện tại các phòng của khách sạn chúng tôi đã được đặt kín.

- Anh lễ tân – Thảo My nói bằng thứ giọng địa phương kỳ cục, pha nửa vùng nọ nửa vùng kia – Chúng em bị lỡ tàu nên mới tới muộn như vậy. Anh xem, hai chị em chúng em biết tìm đâu ra nơi ở cơ chứ.

Anh chàng lễ tân liếc qua hai người kia, nhận ra Công Hạ chính là người nãy giờ cứ quanh quẩn mãi ở đại sảnh.

- Đấy anh xem – Thảo My lại tiếp tục cái giọng bắt chước nửa mùa

- Em đã phải bắt thằng em họ tới đây đặt phòng trước rồi. Thế mà loanh quanh mãi, thì ra cậu ta quên mang giấy tờ tùy thân. Đúng là chẳng được tích sự gì!

Công Hạ bắn một tia cáu tiết lên trần nhà còn Thụy Miên che miệng để ho ra những tiếng… "hí hí".

Mấy tên này chẳng có tý chuyên nghiệp nào, Thảo My bực dọc xua tay cho hai "con gà" kia ra ngoài đại sảnh ngồi chờ, kẻo thêm vài phút nữa thì lộ đại sự mất!

Sau đó, tủm tỉm quay lại nói với anh lễ tân:

- Thế này vậy – Cô rút ra một tờ tiền có mệnh giá lớn – Anh kiếm giúp cho chúng em một phòng, giá cả không thành vấn đề.

Anh chàng lễ tân liếc nhanh tờ giấy bạc rồi giấu nó vào trong bàn tay một cách kín đáo. Sau đó nói ngay:

- Chỉ còn một phòng Queen, khách vừa báo hủy trưa nay.

Đúng là tên tham quan vô lại, à nhầm, tên giữ cửa tham tiền! Thế mà nãy giờ còn làm vành làm vẻ cho chị đây phải đứng mỏi cả chân, nói mỏi cả miệng!

- Giá cả thế nào? – Thảo My hất hàm, cố nén cơn bực.

Gã "vô lại, tham tiền" vừa gõ gõ mấy ngón tay lên bảng báo giá nhỏ. Thảo My

suýt đánh rơi hai con ngươi ra ngoài khi nhìn thấy một dãy số 0 đứng sắp hàng thẳng tắp.

Thằng cha này có phải đang đùa không? Ăn tiền rồi mà còn bẫy mình tiếp ư?

Thấy vẻ mặt khổ sở như bị táo bón của khách hàng, anh chàng lễ tân mau miệng chặn trước:

- Quý khách, chúng tôi chỉ còn duy nhất một phòng ấy thôi, Đó là phòng cao cấp nhất, rộng một trăm mét vuông. Trong phòng có cả quầy bar mini, bàn chơi ping – pong, một giường đôi cỡ cực lớn, phòng tắm có bể sục loại tối tân nhất, ban công nhìn ra toàn cảnh sông Hồng dưới trời sao tuyệt đẹp. – Anh chàng lễ tân bắt đầu quảng cáo. Kinh nghiệm bao nhiêu năm phục vụ ở khách sạn cho anh ta biết, đây là những vị khách cực kỳ dễ tính trong chuyện trả tiền, tội gì mà không tranh thủ chút đỉnh, coi như san sẻ với đồng bào thôi.

Thảo My liếc nhìn "thủ quỹ" của nhóm đang ngoan ngoãn ngồi trên salon phía xa, thấy "thủ quỹ" ngơ ngác gật đầu, liền thở phào nhẹ nhõm.

- Phòng Queen này của chúng tôi đã từng tiếp đón rất nhiều ngôi sao ca nhạc, diễn viên điện ảnh và doanh nhân nổi tiếng…

- Thôi thôi…

- Thảo My giơ tay chặn dòng quảng cáo – Ở phòng đó một đêm cũng không biến tôi thành siêu sao được. Nhưng tôi đồng ý.

Tốt nhất không nên kỳ kèo thêm một phòng loại rẻ hơn, rất hại thần kinh!

- Cảm ơn quý khách. Chúc quý khách một kỳ nghỉ thật thoải mái.

Anh chàng lễ tân khoe nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa thu và đặt lên mặt quầy chùm chìa khóa được thiết kế vô cùng sang trọng, phù hợp với đẳng cấp của căn phòng đã từng… chứa chấp toàn sao bự kia!

"Thoải mái cái con khỉ! Nếu không vì có chuyện khẩn cấp thì đừng hòng ta làm gà cho nhà ngươi vặt lông như thế này", Thảo My rủa thầm trong đầu. Cô nhặt lấy chùm chìa khóa và tờ hướng dẫn rồi quay lại với các bạn.

- Thế nào? Thế nào? – Hai cái mồm hoạt động cùng một lúc khi thấy bộ mặt thê thảm của Thảo My.

- Bị vặt trụi rồi – Hai khuôn mặt đối diện đều đần ra. Cô rầu rĩ nói tiếp – Ý mình là… thuê được phòng rồi.

Oh yeah, tất cả lập tức chạy tới thang máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!