Mấy chị giúp việc đang thập thò ngoài cửa thư phòng, ra sức đùn đẩy nhau nhiệm vụ mà ngày thường ai cũng mong chờ tới lượt mình: mang cho cậu chủ tách trà chiều. Cậu chủ từ lúc bước vào nhà đã mang theo hơi lạnh giá buốt của mùa đông rải từ ngoài cổng, dọc hành lang, cho tới cả thư phòng rộng lớn. Mấy người cứ ngó nghiêng mãi qua khe cửa, nhìn cậu chủ Bá Dương ngồi im lìm bên bàn làm việc, mặc kệ tách trà thơm trên khay tỏa khói nghi ngút giục giã.
Bá Dương ngồi nơi bố anh vừa rời đi vài phút trước. Anh muốn tĩnh tâm suy xét sự việc cho thấu đáo.
Rốt cuộc kẻ nào to gan đến thế, dám ra tay ngay trong phạm vi trường Châu Dư, lại ngay trước mũi anh.
Những người được anh phái đi truy lùng chưa thu lượm được thêm điều gì. Kẻ đó đã quá cao tay, không những nhanh chân tẩu thoát mà còn xóa sạch mọi dấu vết.
Nếu anh không nhầm, kẻ hại Diệu Thu cũng chính là kẻ đã ra tay ở các vụ hủy hoại thủ tài nữ trước.
Thủ tài nữ vốn có thể trạng khác thường. Bọn họ được bảo vệ bởi một thứ kết giới đặc biệt nên không thể chết.
Ngay cả khi ở những tình huống khủng khiếp nhất, thủ tài nữ sẽ rơi vào trạng thái "ngủ đông", giống như trạng thái sống thực vật: các bộ phận vẫn duy trì sự trao đổi chất tối thiểu dù não chết.
Bọn họ chỉ thực sự chết trong hai trường hợp.
Thứ nhất là tự sát. Đó là lý do vì sao các thủ tài nữ luôn được đối đãi tử tế trong những gia đình đã thu nạp họ.
Thứ hai là…
Bá Dương bất giác siết chặt quai hàm.
Thủ phạm thực sự nhắm vào ai đây? Các thủ tài nữ hay các gia tộc thu nạp thủ tài nữ?
Vị bác sĩ ở phòng y tế hoàn toàn không biết rằng, dù có mất máu, Diệu Thu cũng không thể chết.
Chỉ có Bá Dương biết điều đó. Nhưng tiếc là anh nhận ra quá muộn, không kịp ngăn chặn sự việc.
Giờ Diệu Thu đã như vậy, giao ước giữa anh và cô cũng khó mà thực hiện được.
Bá Dương cau mày, toàn thân lạnh băng trong khi đôi mắt rừng rực hơi nóng.
Nếu Diệu Thu thực sự rơi vào trạng thái "ngủ đông", anh sẽ tìm Đinh Hán. Dù có phải trả một cái giá cắt cổ, anh cũng sẽ phải moi được bí mật đó từ ông ta.
Nhưng còn nước còn tát, liệu có cách nào ngăn Đinh Hán thực hiện nghi lễ tha thứ cho Diệu Thu đây?
Những ngón tay Bá Dương day day hai bên huyệt thái dương để làm dịu cơn nhức nhối. Giá như có cách nào đó… anh chỉ muốn phát điên lên… Mọi việc đã sắp thu được kết quả thì lại bị một kẻ đốn mạt nào đó phá bĩnh. Anh không thể tha thứ cho hắn. Cũng như không thể tha thứ cho sự bất cẩn của chính mình.
Đúng lúc đó, một tách trà được đặt rụt rè xuống mặt bàn. Bá Dương ngước lên, cô giúp việc bị "lãnh nhiệm vụ" run bắn cả người, ngây ra nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của Bá Dương, mãi mới lắp bắp được hai tiếng: "Mời… cậu…"
Anh lãnh đạm nói: "Cảm ơn" rồi đưa tách trà lên môi. Hơi ấm và mùi thơm dịu nhẹ làm tinh thần anh dần bình ổn. Lúc ấy mới chợt nhớ lại chuyện trên hành lang, anh đã làm cô gái đáng thương kia đau lòng. Một lần nữa.
Thảo My đỗ xịch xe trước cổng khách sạn Đông Đô, liếc mắt nhìn hai con sư tử bằng đá xanh rồi nói:
- Đến rồi. Giờ tính sao? Tớ về hay ở lại chờ?
- Cậu vào gửi xe đi.
Thụy Miên nói rồi nhảy phóc xuống, bấm điện thoại gọi cho Công Hạ. Sau năm phút, Thảo My lò dò đi bộ ra từ dưới tầng hầm, Công Hạ cũng xuất hiện ở cửa lớn.
- Tình hình thế nào rồi anh? – Thụy Miên lên tiếng trước.
Công Hạ nhún vai, mệt mỏi vì phải đè nén sự bất lực trước sự an nguy của chị gái:
- Bác Hán cho vệ sĩ canh cửa, bảo sáng mai bố mẹ anh ở quê lên, cả nhà mới được vào.
Thụy Miên nhìn sơ qua mặt tiền khách sạn một lượt, lẩm bẩm:
- Chúng ta qua bên kia đường nói chuyện đã.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!