Trời ngả về chiều. Thứ ánh nắng nhàn nhạt của mùa xuân ẩm ướt cố vươn mình đến bậu cửa sổ, níu lấy tia nhìn của Thụy Miên.
Cô đang rất ấm ức!
Thủ tài nữ Diệu Thu thì đã sao? Được tha thứ không phải là tốt ư? Chẳng có lý do gì đủ để cô thấy mình đáng bị kết tội như vậy!
Vĩnh Thụy Bá Dương… anh thật quá quắt! Anh ta cư xử như thế cả thế gian này chỉ có mình anh ta là biết yêu vậy.
Đôi môi mờ nhạt của Thụy Miên mím chặt lại, mắt cô cứ nhìn chằm chằm vào vệt nắng nhạt màu leo lét.
Hình như có gì đó không ổn. Cô thấy mình giống như đang bị nhốt trong một cái vỏ ốc kín bưng. Tất cả mọi người đều biết có chuyện gì đó đang diễn ra, còn cô thì không được nhận một lời giải thích.
Ngay cả phu nhân Khả Liên cũng sẽ tới. Người đàn bà đáng sợ đó xưa nay rất ít khi rời khỏi dinh thự cũ của dòng họ Vĩnh Thụy. Nay phu nhân đã quyết "hạ sơn", ắt không phải chỉ để thưởng lãm phong cảnh chốn đô thị phồn hoa.
Mã Phương khi nãy đã nói gì nhỉ? "Ba ngày liền đã có năm thủ tài nữ bị hủy hoại một cách bí ẩn".
Gia đình Vĩnh Thụy họp khẩn cấp vì chuyện này, có nghĩa là họ sẽ gia tăng thêm lực lượng phòng vệ cho thủ tài nữ nhà mình. Nói cách khác, sau tối nay, cô sẽ bị tước đoạt luôn quyền tự do đi lại. Đừng nói tới việc chạy chơi loăng quăng ở sân trường, có khi cả lúc đi vệ sinh cô cũng được vệ sĩ xốc nách dìu tới tận bồn cầu luôn không chừng!
Tiếng chân cồm cộp ngoài hành lang nhỏ dần lại. Vậy là hai người kia đã về phòng rồi. Trong đầu Thụy Miên đột nhiên nảy ra một ý. Cô nhất định phải đi gặp Diệu Thu để xác nhận lại tình hình một lần nữa. Cô sẽ hỏi cho rõ việc "được tha thứ" ấy vì sao lại không tốt. Rốt cuộc nhà Đinh Hán sẽ làm gì Diệu Thu?
Nhưng…
Đi thế nào đây? Cô không biết đường.
Nghĩ đi… nghĩ đi… Thụy Miên cố gắng bắc cầu các mối quan hệ ít ỏi của mình.
Đinh Công Hạ.
Đúng vậy, có thể nhờ anh ta.
Ngay lúc này đây, đột nhiên cô thấy phục mình ghê gớm. Nếu không vì cái bản lĩnh anh hùng dội trà đá lên đầu đội trưởng đội Vovinam, cô sao kiếm được đầu mối quan trọng để điều tra.
Thụy Miên lục tìm chiếc điện thoại di động trong ngăn kéo. Bá Dương sau khi mua điện thoại mới đã ném cho cô chiếc cũ của anh. Thụy Miên xưa nay vốn ít bạn, công việc gì cần cũng trao đổi ngay ở lớp nên chẳng dùng tới di động làm gì. Thảo My có cho Thụy Miên số di động nhưng cô chẳng bao giờ gọi. Cho đến giờ, số điện thoại của cô bạn vẫn chỉ tồn tại ở dạng ký tự loằng ngoằng trên giấy nháp mà thôi.
Nói thế để hiểu vì sao Thụy Miên của nhà chúng ta đang rất băn khoăn nhìn cái màn hình đen thui, bấm đại mấy nút mà nó chẳng hề nhúc nhích.
Đúng lúc đó thì một chị giúp việc tên Huệ mang sữa vào. Thụy Miên cố nặn ra bộ mặt ngây thơ nhất, thỏ thẻ hỏi chị cách sử dụng điện thoại.
Chị Huệ nhìn bộ mặt thiểu não của Thụy Miên mà phì cười. Các chị giúp việc thời đại mới là phải biết cập nhật tin tức bằng thiết bị công nghệ bỏ túi, có bằng lái ô tô, thành thạo hai ngoại ngữ, chơi các loại game chiến thuật hay nhập vai đều lọt top 400. Với việc nhỏ mọn như tắt, mở điện thoại, chỉ cần thở một hơi bằng đường mũi là xong.
Thụy Miên chờ chị cắm sạc một lát rồi nhanh chóng nhập tâm cách sử dụng di động để nghe, gọi, nhắn tin, quay phim, chụp ảnh. Chị Huệ dĩ nhiên rất sẵn lòng dạy cô cách tải nhạc, tải game, tải ti tỉ thứ ứng dụng khác mà theo chị là rất hay ho nhưng Thụy Miên từ chối. Sau khi chị Huệ cáo lui, cô nhập số điện thoại của Thảo My và gọi.
- Thụy Miên? – Giọng Thảo My choe chóe, nâng tông lên hẳn một quãng tám. – Chúc mừng. Con người âm lịch cuối cùng của thế giới đã được khai hóa văn minh!!!
- Ừ…
- Thụy Miên chọn cách phớt lờ lời châm chọc vì cô còn một mục đích cao cả hơn – Cho tớ xin số của anh Công Hạ được không?
- Ý da…
- Thảo My nguýt dài. May là cô không đứng trước mặt Thụy Miên, không thì Thụy Miên đã ôm bụng vì cú huých cù chỏ trứ danh. – Cú điện thoại đầu tiên là để hỏi số của bạn trai hả? Đừng làm đau lòng nhau chứ bạn hiền.
- Không phải… tớ sẽ giải thích sau. Cho tớ nhanh đi.
Thảo My im lặng chừng hai giây, sau đó thận trọng nói: "Một mạng đổi một mạng chứ?"
- Là sao? – Thụy Miên đần mặt.
- Còn sao nữa – Thảo My nói trong tiếng cười sặc sụa – Tớ cho cậu số người trong mộng thì cậu cũng phải cho tớ số hoàng tử băng giá, thế mới là công bằng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!