Chương 6: (Vô Đề)

Những tưởng Mã Phương sẽ cùng vào thư phòng. Nào ngờ, tay Thụy Miên vừa đụng nắm đấm cửa, quay lại đã thấy anh chàng chạy đâu mất hút.

Đem con bỏ chợ! Cô lầm bầm.

Chẳng còn cách nào khác, cô đành hít một hơi thật sâu, gõ cửa rồi bước vào.

Thư phòng nhà Vĩnh Thụy rất rộng, khắp bốn mặt tường đều kê những tủ sách cao chạm nóc trần, màu gỗ xưa cũ. Hàng nghìn cuốn sách thuộc đủ mọi lĩnh vực, từ hàn lâm tới đời sống phổ thông, được xếp ngay ngắn, gọn gàng và hết sức khoa học.

Hồi nhỏ, Thụy Miên thường theo Bá Dương vào đây đọc sách. Sau này lớn lên, cô thích giam mình trong phòng riêng nhiều hơn là đi lại khắp nơi trong nhà.

Giữa thư phòng là một chiếc bàn làm việc lớn được chạm khắc những đường viền tinh tế, rất phù hợp với nền đá hoa cương và tấm thảm màu lúa mì sạch sẽ.

Ông chủ Vĩnh Thụy Bá Thanh mặc sơ – mi xắn tay, tóc thả tự nhiên, ngồi trên chiếc ghế có lưng tựa. Ông không buồn ngước lên nhìn người vừa bước vào vì đang chăm chú đọc nốt những chữ cuối cùng của một cuốn sách tiếng Nga.

Thụy Miên lúng túng quá, không biết nên làm thế nào. Cô cứ đứng chôn chân tại chỗ nhìn ông chủ từ tốn lật giở từng trang sách. Bất giác nhận ra, tư thế ngồi đọc sách của Bá Dương chính là được di truyền từ bố.

Ông chủ Bá Thanh đeo kính gọng vàng, nghiêm trang nâng cuốn sách. Đôi mày đen rậm hơi nhíu lại, tập trung tối đa sự chú ý trong khi tròng mắt đen sẫm lướt qua từng ký tự ngay hàng thẳng lối.

Một quãng thời gian yên lặng tưởng như cả thế kỷ trôi qua. Cuối cùng, ông chủ Bá Thanh hạ cuốn sách xuống, chiếc kính gọng vàng cũng được đặt trên bìa sách bằng da sần.

- Con gái – Ông chủ mỉm cười – Đến rồi đấy à?

- Vâng…

- Thụy Miên nuốt khan. – Mừng ông đã về, thưa ông chủ…

Ông chủ Bá Thanh hoàn toàn không để tâm đến lối xưng hô khập khiễng giữa hai người. Ông nói, giọng điệu hệt như vừa khám phá ra điều gì đó thú vị:

- Lâu lâu đọc sách văn học lại thấy vỡ ra một vài điều mới mẻ. Con có thường đọc sách không?

Ông ấy muốn ám chỉ điều gì đây? Thụy Miên nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt. Ông ấy cao lớn, uy nghi nhưng dáng vẻ lại rất mực ôn hòa.

Doanh nhân tầm cỡ thế giới đây sao? Thà giới thiệu ông ấy là một giáo viên mẫn cán có khi còn đáng tin hơn.

Có vẻ như ông chủ đang kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của cô. Thụy Miên bối rối, nhất thời thói lắp bắp quay lại:

- Dạ… thỉnh… thỉnh thoảng…ạ…

Đọc sách ư? Phải nói là cực kỳ hiếm mới đúng.

Cô đọc sách để làm gì chứ?

Không cần học giỏi cũng được nhà Vĩnh Thụy cung phụng đến hết đời (mà nuôi cô còn rẻ hơn nuôi heo nữa, cô cả đời chỉ ăn bánh mì, lại ăn rất ít. Nhà Vĩnh Thụy lời quá còn gì!)

- Tốt, nên đọc sách con ạ

- Ông chủ lại nói – Sống trong sách mới thấy bình yên.

Thụy Miên im lặng, cô còn đang căng óc nghĩ xem ông chủ nói những lời ấy hàm ý gì. Nhưng chưa kịp hiểu thì ông chủ Bá Thanh lại đột ngột nói tiếp:

- Con ở đây có thấy thoải mái không?

- Dạ…?

Đúng là ông chủ kỳ lạ mà. Bao lâu rồi coi cô như hạt bụi nào đó bay vẩn vơ trong nhà, rồi đùng một cái, cho cô hình dáng con người để gọi ra hỏi những câu kỳ quặc!

Cô thấy mặt mình nóng bừng trước ánh mắt đen thẫm ít biểu lộ cảm xúc của ông chủ.

Ông lại còn rất kiên nhẫn với cô nữa. Ai đó làm ơn nói cho cô biết, đây có phải doanh nhân khét tiếng trên thương trường mà báo, đài vẫn đưa tin hàng ngày không? Có phải người vừa thâu tóm nhà máy dệt lớn nhất khu vực không? Hay người vừa ép tổng giám đốc một tập đoàn viễn thông phải từ chức?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!