Chương 5: (Vô Đề)

Bất chấp mọi lời năn nỉ, kì kèo của Thụy Miên, Bá Dương vẫn dứt khoát trả cô về nhà Vĩnh Thụy trước khi đi tới khách sạn. Trên đường về, anh liên tiếp nhận hai cuộc điện thoại.

Cuộc gọi thứ nhất khiến mặt anh lạnh ngắt.

Cuộc gọi thứ hai, anh nghe xong liền liếc qua Thụy Miên. Thấy cô nhìn lại, anh lập tức quay đi, sắc mặt còn xấu hơn lúc trước.

Xe Bá Dương vừa về đến cổng, tài xế Nghiêm đã chạy ra đón, vẻ mặt khá nghiêm trọng.

- Cậu Bá Dương, phu nhân Khả Liên cho người báo tối nay sẽ tới.

- Tôi biết rồi – Anh đáp cộc lốc.

Đoạn lách ngón tay xương xương mở chốt an toàn cho Thụy Miên, giọng đanh lại:

- Về phòng. Cho đến khi tôi về, không được phép ra ngoài.

Thụy Miên vẫn chưa qua cơn chấn động, run rẩy bước ra. Tài xế Nghiêm nhanh nhẹn đỡ cô về nghỉ.

Để làm dịu tinh thần mệt mỏi, một tách trà hoa cúc là giải pháp rất tốt. Thế nhưng, với thủ tài nữ nhà Vĩnh Thụy, một cốc sữa dê mới là lựa chọn duy nhất.

Thụy Miên ngồi thừ người một lúc, sữa ấm đi vào cơ thể, làm cô trấn tĩnh. Cảm giác an toàn đã dần dần hồi phục.

Tài xế Nghiêm vẫn đứng cách cô bốn bước chân, cự ly hoàn hảo để phục vụ "cô chủ". Cô ngước lên, thấy anh vô cùng điềm tĩnh. Chuyện xảy ra trong phạm vi trường Châu Dư nhất định đã đến tai ông chủ Bá Thanh.

- Cô Thụy Miên, ông chủ muốn gặp cô lúc ba giờ.

Thụy Miên tái mặt. Chẳng phải Bá Dương đã dặn không được ra khỏi phòng hay sao?

- Ông ấy muốn gặp tôi có chuyện gì? – Cô sợ sệt hỏi.

- Tôi không được ông ấy cho biết lý do, thưa cô.

Ông chủ Bá Thanh xưa nay thường đi công tác khắp nơi trên thế giới. Thời gian ông có mặt ở nhà cực kỳ ít, đến nỗi Thụy Miên đã quen với suy nghĩ Bá Dương mới là người chủ căn nhà. Đến con trai ông còn ít gặp, huống chi là cô. Từ ngày cô được đưa về đây, cô mới gặp ông chủ khoảng ba, bốn lần; chủ yếu là nhìn từ phía xa.

Vĩnh Thụy Bá Thanh là doanh nhân có tầm ảnh hưởng lớn nhất đất nước. Chỉ một động thái nhỏ trên thương trường, ông có thể thâu tóm cả một công ty hay ép một doanh nghiệp vào con đường phá sản.

Xưa nay con người đó chưa từng quan tâm tới sự tồn tại của cô. Tại sao hôm nay, ngay khi vừa trở về, ông ta đã cho gọi cô tới? Liệu có liên quan tới việc của thủ tài nữ Diệu Thu?

Nói tới Diệu Thu, cô lại chạnh lòng. Bá Dương đang trên đường tới đó. Hẳn anh phải đau lòng lắm khi chứng kiến người con gái mình yêu bị hủy hoại khủng khiếp như vậy.

Cô thở dài, thấy Vương Lục Nghiêm thu dọn lại cốc, đĩa, chuẩn bị rời đi.

- Anh Nghiêm – Cô chưa kịp ngăn thì cái miệng đã nhanh chóng làm việc trái tim yêu cầu nó – Cô Diệu Thu ấy… sẽ thế nào?

Sẽ thế nào? Tính mạng của cô ấy? Thân phận của cô ấy? Tương lai của cô ấy sẽ thế nào?

Nghiêm nhìn khuôn mặt vừa có chút sức sống đã lại tái nhợt đi của Thụy Miên, nói đều đều:

- Tất cả phụ thuộc vào quyết định nhà họ Đinh. Họ có thể tha thứ cho cô ấy. Hoặc là không.

- Chị ấy sẽ khỏi chứ?

Lục Nghiêm không trả lời, anh còn đang mải cân nhắc xem điều gì được phép nói, điều gì không.

Thụy Miên lại hiểu rằng anh không dám nói sự thật, bởi cô cũng là thủ tài nữ.

- Chị ấy… sẽ… chết ư?

Nghiêm nén một tiếng thở dài: "Tôi đã nói rồi. Mọi chuyện còn tùy thuộc vào quyết định của nhà họ Đinh".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!