Thụy Miên bồn chồn mãi không ngủ được. Bá Dương đã mặc đồ tây ra ngoài ăn tối, nom hết sức cuốn hút. Lại còn sai tài xế Nghiêm mang theo một bó hoa tươi thật là to. Chắc là đi ăn với phụ nữ rồi, chả trách lại bóng bẩy như vậy.
Thụy Miên làm xong bài tập, đứng lên ngồi xuống mãi đến mười giờ tối mới thấy xe của Bá Dương trở về. Nhìn anh vẫn tuấn tú nhưng sắc mặt có vẻ mệt mỏi.
Thụy Miên không dám ra ngoài, chỉ đứng ngoài ban công nhìn theo cho đến khi anh đi vào nhà.
Đột nhiên, có tiếng đập cửa.
- Ai thế?
Thụy Miên lật đật chạy ra, sững người vì Bá Dương lao về phía cô. Đó là vì khi chờ đợi, cánh tay anh tỳ lên cửa gỗ, khi cửa mở ra, anh bị bất ngờ nên cũng chúi người theo, suýt thì va phải Thụy Miên.
- Có… việc gì thế? –Thụy Miên lắp bắp, dù đã bước lùi lại hai bước để tránh cú va chạm nhưng bóng dáng cao lớn của Bá Dương trùm lên người cô khiến cô ngộp thở.
Bá Dương im lặng, ánh mắt chiếu xuống khuôn mặt mờ nhạt bên dưới mình.
- Bá… Dương?
- Ừ…
- Anh khẽ hắng giọng – Sao giờ còn chưa ngủ?
- Tôi vừa làm xong bài tập – Thụy Miên cụp mắt xuống, nói lí nhí.
Điệu bộ của cô rõ ràng đang phản bội lại chủ nhân của nó. Thụy Miên có một cái tật khá thú vị là không biết nói dối. Mỗi khi cô nói điều gì trái với lòng mình, ánh mắt ngay lập tức sẽ lảng đi đâu đó, âm thanh phát ra cũng bé lại.
Bá Dương nhìn vẻ lúng túng của cô, trong lòng có chút tự đắc. Cô ta không dám nói là đang chờ anh về. Nhìn đôi môi cố mím lại để ngăn một cú ngáp kia cũng thừa biết cô đang phải vật lộn với cơn buồn ngủ. Vũ Thụy Miên xưa nay ngủ nghê rất tùy tiện, bỏ giấc ngủ để làm bài tập thì họa có mà voi biết bay!
- Hôm nay có chuyện đột xuất nên tôi về hơi muộn. – Bá Dương hạ giọng, mấy ngón tay uể oải kéo trễ cà vạt xuống để mở cúc cổ áo. Một mùi hương dịu ngọt của phụ nữ lách mình trong làn hơi trầm ấm của anh. Đầu óc Thụy Miên lập tức vẽ ra cảnh bữa tối lãng mạn trong khi các mạch máu của cô căng ra dần dần.
Cô đoán người đã ăn tối cùng Bá Dương là một đối tác của nhà Vĩnh Thụy. Hình ảnh đôi nam nữ ngồi đối diện nhau qua bàn ăn phủ khăn đỏ rực, trên bàn bày biện những món ăn kiểu cách, lại có cả hoa thơm dưới ánh nến lung linh cứ lượn qua lượn lại trong đầu Thụy Miên như con côn trùng đáng ghét. Trong khi cô bị chôn chân trong bốn bức tường và gặm bánh mì thì người ta được ra ngoài thưởng thức niềm vui của cuộc đời, từ cơm ngon, gió mát cho đến mĩ nữ. Thật đáng căm hận mà!!!
- Tôi biết rồi. Anh có đi ăn tối với đại mỹ nhân, hoa hậu hay minh tinh màn bạc cũng không cần khoe với tôi.
- À không… cô ấy không phải minh tinh hay hoa hậu gì – Bá Dương thấy vẻ cấm cảu của Thụy Miên thì rất hài lòng nên nói năng cởi mở hơn.
Nhưng thái độ thoải mái của anh càng làm Thụy Miên khó chịu. Người ta không phải minh tinh, hoa hậu nhưng cũng khiến anh vui vẻ thế, đáng được tặng bó hoa to đùng quá còn gì!
- Không còn việc gì nữa thì tôi đi ngủ đây. Mai còn phải tới trường giúp tổ mỹ thuật.
Bá Dương lại im lặng. Nhiều lúc cái vẻ lãnh đạm của anh khiến Thụy Miên phát cáu. Cô thò tay đóng cánh cửa lại.
Ánh mắt Bá Dương như tia chớp chiếu thẳng vào khuôn mặt Thụy Miên, tạo thành một luồng kết nối mãnh liệt. Dòng kết nối ấy cứ níu hai người, day dứt mãi, cho đến khi bị cánh cửa gỗ màu gụ ngắt đôi.
Người nào nói "Người đẹp vì lụa" rõ ràng là chưa hề gặp Vĩnh Thụy Bá Dương. Nếu gặp rồi, hẳn sẽ chẳng ngần ngại mà sửa lại câu nói đó thành "Lụa đẹp vì người". Chỉ một chiếc áo phông đen tuyền, quần kaki đen và áo khoác gió màu lông chuột cũng đủ để cậu chủ nhà Vĩnh Thụy phô diễn nhan sắc trời ban.
Lại còn thêm chiếc xe thể thao màu đen thô ráp bên cạnh – Vũ Thụy Miên một lần nữa thấm thía cảm giác xấu xí, nghèo nàn vô cùng tủi hổ.
- Cô có lên xe không? – Bá Dương hạ cửa kính, giọng bực bội.
Không sao, Thụy Miên lẩm bẩm tự an ủi. Giàu là do bố mẹ. Đẹp là do gien di truyền. Mà gia đình, tổ tiên là những thứ không ai lựa chọn được. Người ta hơn mình những thứ ấy còn mình hơn họ thái độ cư xử, vẫn đáng tự hào chán!
Cô định ngồi ghế sau như mọi lần thì Bá Dương mở cửa xe bên cạnh ghế lái. Thụy Miên ngoan ngoãn chui vào, cảm giác có chút khác lạ.
- Anh Nghiêm đâu?
- Đi đón bố tôi. – Bá Dương trả lời cộc lốc – Thắt dây an toàn vào.
Cô máy móc làm theo, trong lòng có chút bực bội. Bá Dương khởi động xe, từ tốn lái ra khỏi cánh cổng lớn. Lên đường cao tốc, anh nhấn ga, chiếc xe lao vút đi như một mũi tên sắc nhọn vừa vươn mình bắn khỏi dây cung. Khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh như tạc từ thạch ngọc. Ánh mắt vừa điềm tĩnh, vừa sắc sảo càng tôn lên khí chất cao quý. Đột nhiên không khí trong xe đặc quánh, làm Thụy Miên thấy khó thở vô cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!