Trưa hôm ấy, Thụy Miên vừa được ăn, vừa được cười một bữa no nê.
- Cái anh Công Hạ đó coi vậy mà cũng tốt đấy chứ? – Cô vừa rót một cốc sữa đầy, vừa hí hửng.
- Còn dám nói? – Bá Dương lừ mắt – Tôi mới là người phải ôm cái của nợ ấy về cho cô. Nghĩ xem, việc gây gổ, tấn công người khác đáng bị phạt như thế nào.
Mặc kệ, Thụy Miên cả gan tận hưởng chiến lời phẩm "không cầu mà được" cái đã. Cô sung sướng cười tít:
- Bá Dương, cảm ơn anh.
Bá Dương nghiêm mặt, không biết nói gì nữa, im lặng mở hộp cơm.
Bữa trưa của Bá Dương luôn do một tay cô Hai Sương đầu bếp gia đình chuẩn bị. Hôm nay cơm của anh có chủ đề "Đại dương sâu thẳm", gồm trứng cá muối, một lát cá hồi hun khói, vài miếng mực sốt cà chua, ít rong nho trộn sa lát và canh càng cua. Tất cả được đựng trong hộp cơm hai tầng màu xanh biển.
Thụy Miên ngó vào hộp cơm trước mặt, công khai phô diễn vẻ thèm thuồng hồn nhiên:
- Thực đơn hôm nay có vẻ rất ngon.
Bá Dương liếc mắt, khóe miệng trễ xuống mỉa mai:
- Cô đang tưởng tượng đấy à?
Thụy Miên đặt cốc sữa xuống, nghĩ rằng Bá Dương khinh thường mình nên nói rất dõng dạc :
- Đương nhiên tôi biết, các món hải sản đều có vị đậm và mát. Anh nghĩ viện cô nhi chúng tôi rất nghèo nên không có tiền ăn hải sản chứ gì. Nói cho anh biết, tháng nào chúng tôi cũng được ăn tận… một lần đấy.
Tiệm bán đồ đông lạnh cuối tháng xả thùng đá nên bán đồ rất rẻ, người mua cũng rất đông. Mãi xế chiều mới là giờ giảm giá nhưng chúng tôi phải chầu chực từ trưa, nắng mấy cũng phải chịu.
Thùng vừa mở ra, các bà nội trợ như lực sĩ đã ào ào xông tới. Anh không biết mấy người bọn họ khỏe như thế nào đâu. Tuần nào cũng được rèn luyện săn hàng giảm giá, lại có bảng "Khuyến mãi tối đa" làm động lực, họ càng hăng hái càn quét, vơ vét sạch mọi thứ họ nhìn thấy.
Mấy đứa trẻ con chúng tôi nếu không chọn chỗ khéo, có khi bị ép lòi ruột trước khi sờ tới được mấy túi cá đông lạnh rồi.
Bá Dương thấy Thụy Miên hiểu sai ý mình, định thanh minh nhưng nghe cô kể chuyện lại thấy tò mò:
- Làm sao các cô thắng được … ờ, …mấy bà nội trợ lực sĩ?
- Ngạc nhiên phải không? – Thụy Miên cười đắc thắng, vươn người về phía Bá Dương, hào hứng nói – Chúng tôi mất công chờ từ trưa, dĩ nhiên phải có chiến thuật rồi. Cửa hàng đó có tất cả 3 thùng đá rất to, cao hơn bụng người lớn, có nắp ở mặt trên. Thùng được đặt phía sau các thanh chắn. Chúng tôi sẽ vừa nhìn họ bán, vừa nhẩm đếm xem thùng nào còn lại nhiều hàng nhất.
Gần tới giờ xả thùng, tất cả sẽ đứng bu quanh thùng đó, đu cả lên thanh chắn. Người bán hàng thấy vậy sẽ mở hai thùng còn lại trước, cho những người mua sốt sắng chọn lựa. Sau đó, tới thùng chúng tôi "ngắm". Người ta vừa tiến đến, mấy đứa bé con chúng tôi liền chơi trò "ông rùa".
- Ông… rùa??? – Bá Dương nhất thời chưa nghĩ ra trò chơi này như thế nào, chỉ nghĩ rằng trong cuộc đua tốc độ và sức mạnh, "anh rùa" còn chẳng có cơ hội thắng, huống chi là "ông rùa"!
Thụy Miên gật đầu, giọng nói cực kỳ phấn chấn:
- Mấy đứa to khỏe ghé lưng để chúng tôi nhảy lên. Chúng tôi sẽ nhoài người vào trong thùng đá và chộp lấy túi nào gần nhất. Thế mới phải chọn thùng còn đầy hàng, dễ nhặt, thùng vơi quá có khi còn bị rơi cắm đầu vào trong luôn. Sau đó phải nhanh chóng thả túi hàng vừa nhặt xuống cho người cõng mình.
Nhóm kia nhận được túi hải sản lập tức lách ra ngoài, còn đám bé con chúng tôi phải bám thật chặt thanh chắn, đu người lọt gọn giữa các thanh sắt để tránh bị ép.
Thật là một cảnh tượng sôi nổi làm sao! Bá Dương nhíu mày, cố tưởng tượng ra hình ảnh nhóc con Thụy Miên khuôn mặt lanh lợi, cố bặm môi giữ cho người mình kẹp giữa hai thanh sắt để tránh một rừng chân "lực sĩ" mà cố nén cười.
- Rồi sao nữa?
Thụy Miên cau mày:
- Rồi đứng im đó chờ mẹ lớn đến trả tiền chứ sao. Buổi chiều cuối cùng của các tháng, mẹ lớn đều qua chỗ chủ hàng lĩnh tiền công gấp phong bì giấy rồi vội vàng đạp xe đến cửa hàng đông lạnh để thanh toán. Sau đó tất cả túi hàng được bỏ vào giỏ xe, ba đứa bé nhất sẽ được ngồi lên yên để mẹ lớn dắt về.
Lúc đó tôi có cảm giác mình như một ông tướng thắng trận đang hiên ngang trở về, thấy mình tràn đầy sức mạnh để làm được tất cả mọi việc trên đời!
Bá Dương nhìn thấy thứ ánh sáng lung linh kỷ niệm trong đôi mắt tinh nghịch của Thụy Miên. Dù đã nhiều năm trôi qua, những điều tuyệt diệu nhất của tuổi thơ ở viện cô nhi vẫn in sâu trong tâm trí cô, vẹn nguyên tính thơ mộng và tràn đầy xúc cảm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!