Chương 2: (Vô Đề)

Buổi học hôm đó trôi qua vù vù, Thụy Miên vừa thấy mình đứng lên chào giáo viên vào lớp, chớp mắt một cái, giáo viên đã đi ra khỏi lớp từ lúc nào.

Đứng lên ngồi xuống vài lần đã thấy đến giờ gia chánh. Lớp trưởng nói:

- Bạn Thụy Miên, cô giáo nói bạn được miễn giờ này.

- Vâng, cảm ơn…

Thụy Miên hấp tấp gom sách vở tống vào ngăn tủ, lén lút vẫy tay tạm biệt Thảo My rồi chuồn ra cửa sau. Cô băng qua hành lang sáng bóng, những cụm lá non xanh in hình lên sàn đá mát rượi. Thụy Miên ngước lên tòa nhà phía trước, lớp Bá Dương ở đó. Anh hơn cô một tuổi, mùa hè này sẽ tốt nghiệp ra trường. Bá Dương đương nhiên sẽ tiếp tục học ở trường đại học danh tiếng nhất cả nước. Thành tích học tập của anh quá xuất sắc, gia thế lại vững mạnh.

Từ nhỏ Bá Dương đã được hưởng một nền giáo dục đặc biệt, áp dụng riêng cho việc đào tạo con người thập toàn thập mỹ.

Học viện Châu Dư đương nhiên có những lớp 12 thông thường, nhưng Bá Dương theo học ở lớp đặc biệt. Lớp này dành riêng cho những nhân tài xuất sắc, vừa học tập vừa tham gia nghiên cứu khoa học. Sĩ số lớp năm nào cũng không quá mười người, toàn là tinh anh hội tụ.

Thụy Miên thở dài, trông người mà ngẫm đến ta. Anh ta tương lai sẽ thừa kế sản nghiệp nhà Vĩnh Thụy, xuất sắc cũng là đương nhiên. Tuy ở cùng một mái nhà nhưng Thụy Miên và Bá Dương có phần xa cách. Không có chuyện gì lớn thì cũng không cần trao đổi với nhau. Nhiều lúc cô tưới cây dưới vườn, ngước nhìn lên lầu, bắt gặp ánh mắt Bá Dương chiếu xuống. Chưa kịp có phản ứng thì anh đã quay đi, tấm lưng rộng lạnh lẽo như tảng băng.

Ở trường cũng vậy, ngoài việc cùng đi cùng về, hai người cũng ít trò chuyện. Bá Dương nhìn thấy cô cũng lờ đi, coi như không thấy. Các bạn học thoạt đầu tưởng họ là một đôi, kiểu Lọ Lem và hoàng tử. Sau thấy thái độ lạnh nhạt của Bá Dương nên tự động chuyển thành "anh em họ", như vậy việc đi học chung mới có lý. Và việc kém thân mật với nhau cũng có lý. Trong lòng các thiếu nữ Châu Dư, Vĩnh Thụy Bá Dương vẫn là hoàng tử băng giá đáng ngượng mộ nhất trong lịch sử.

Bá Dương dĩ nhiên sinh ra vốn không phải là tảng băng. Chỉ là anh sớm có ý thức tự lập từ bé. Sinh trưởng trong một dòng họ lớn, trở ngại gặp phải cũng ào ào như thác lũ. Nếu không sớm tự nghiêm khắc, tôi luyện bản thân thành cây cao vững chãi thì đã bị dòng lũ cuốn phăng đi rồi. Ví dụ như hiện giờ, anh đang không muốn nghe cái giọng khều khào của thầy giáo giảng môn Lịch sử văn minh thế giới chút nào.

Nhưng nếu người thừa kế dòng họ Vĩnh Thụy không đạt điểm tối đa tất cả các tín chỉ thì khó mà được chấp nhận. Thế nên anh ép mình ngồi trong lớp, dù mắt vẫn liếc ra ngoài, nhìn về phía tòa nhà đối diện. Đó là nơi các lớp thông thường học tập. Ngày ngày đưa Thụy Miên tới cửa lớp, anh đều gồng mình chịu đựng cái cảm giác lạc lõng. Anh rất muốn được cùng cô bước qua cánh cửa ấy, hòa vào đám bạn nhí nhố đang hớn hở cười nói, dù có vài câu nghe không được lọt tai cho lắm.

Thụy Miên ngày ngày ở nhà đều rất cô quạnh, ánh mắt lúc nào cũng buồn. Chỉ khi đến lớp, cô mới tươi tỉnh lên chút ít, hai má ửng hồng, rất đáng yêu. Bá Dương siết chặt cây bút trong tay, thủ tài nữ nhà anh, cô ấy quá…

- Vĩnh Thụy Bá Dương, em đang không tập trung!

Bá Dương quay lên bảng, nhận ra vẻ mặt tự ái tràn trề của thầy giáo. Vẻ điềm tĩnh thường ngày lập tức quay về. Anh lễ phép đáp:

- Xin lỗi thầy. Em thấy hơi mệt, chắc vì đêm qua viết bài luận muộn quá.

Thầy giáo vừa nghe đến "bài luận" mặt mũi đã tươi tỉnh hẳn lên.

- Được rồi, có tinh thần học tập thế là tốt, nhưng em nhớ tập trung hơn.

- Vâng, cảm ơn thầy.

Bá Dương ngồi xuống, vô tình lại liếc mắt ra ngoài. Bóng người rụt rè trên nền đá sáng bóng đập vào mắt anh.

- Thưa thầy!

Rõ ràng thầy giáo không hài lòng chút nào.

- Chuyện gì nữa?

- Em xin phép được xuống phòng y tế lấy thuốc cảm.

Nói đến đây liền hắt xì một cái rất to.

Thầy giáo nhìn điệu bộ lừ khừ của Bá Dương, miễn cưỡng gật đầu: "Nhanh lên đấy".

Bá Dương bước thẳng ra ngoài. Thở ra một hơi khoan khoái, anh đi xuống cầu thang thật nhanh, cố bắt kịp bóng người kia. Thầy giáo thấy thế, lại tưởng Bá Dương khẩn trương vì tiếc từng phút nghe giảng, trong lòng đột nhiên thấy tự mãn: "Các em nên học tập tinh thần ham học của Vĩnh Thụy Bá Dương!"

Đúng là Thụy Miên đang đi trên hành lang, chắc cô biết lớp anh chưa tan nên không dám lên, đành ra ngoài nhà kính ngắm hoa. Bá Dương bước đằng sau, vắt óc nghĩ xem nên nói gì với cô. Thế mà đột nhiên có người lên tiếng tranh phần.

- Vũ Thụy Miên, tôi cứ tưởng cô không tới.

Là Đinh Công Hạ, đội trưởng đội Vovinam. Bá Dương vội nép mình sau cột đá cẩm thạch trắng, tự hỏi nấp nấp trốn trốn trong trường – của – nhà – mình có phải hơi kỳ quặc không.

Thụy Miên bước tới trước, giọng nhẹ bẫng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!