Tòa dinh thự nguy nga của nhà Vĩnh Thụy chìm trong tĩnh mịch. Từ các ô cửa sổ lớn, ánh sáng vàng rực rỡ của những ngọn đèn hắt ra phía ngoài vườn cây đang loang lổ các sắc độ của gam màu tối.
Bữa ăn dành cho hai người đã được dọn lên. Mã Phương ngồi cuối chiếc bàn dài, gõ gõ mấy ngón tay lên mặt bàn một cách thiếu kiên nhẫn. Ở đầu bên kia chiếc bàn, Bá Dương im lìm thực hiện việc ăn tối như thể đó là công việc đáng chán nhất trên đời.
Cuối cùng, không nhịn nổi nữa, Mã Phương sốt ruột lên tiếng:
- Rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao con bé cả ngày không nói? Chiều tan học về nhà là đóng cửa tự nhốt mình? Nói xem, em lại chọc ghẹo gì Thụy Miên?
Bá Dương lặng thinh không đáp, mặc kệ Mã Phương tự nói chuyện một mình cho đến khi bữa tối kết thúc. Anh uể oải đứng dậy, định về phòng.
- Bá Dương, em không nhớ anh đã cảnh báo em hay sao? – Mã Phương nhìn thẳng vào dáng vẻ như đang cõng một tảng đá to của Bá Dương, nói rành mạch từng tiếng – Nếu em không biết cách cư xử, anh sẽ đưa Thụy Miên đi.
Vừa nghe tới đó, Bá Dương quay phắt lại, mắt lóe lên đầy đe dọa:
- Anh không có đủ thẩm quyền để làm việc đó. Cô ta không được phép rời khỏi đây.
Ánh mắt của anh chọc vào lòng kiêu hãnh của Mã Phương như cây kim chọc vào một quả bóng bay đã được bơm quá căng, khiến nó nổ tung.
- Em lúc nào cũng tự ình là đúng. Cái mặt em có bao giờ thể hiện được hai chữ "thân thiện" không hay chỉ toàn "Tôi đang bận bàn chuyện làm ăn với các đối tác đầu hói, bụng phệ, già gấp ba lần tôi", "Không ai có quyền làm trái lời tôi" hay "Đừng có làm phiền những lúc tôi đang giải trí với mấy cái bảng biểu khô như ngói và tẻ ngắt". Phải chịu đựng em, với những đòi hỏi quá đáng về khuôn phép và sự thờ ơ đến rợn người trong giao tiếp, quả là kinh khủng.
Mã Phương tức tối tuôn một tràng. Thế nhưng, những lời buộc tội đó không mảy may tác động đến một sợi cơ nhỏ trên khuôn mặt Bá Dương. Anh thản nhiên nói:
- Vậy vấn đề của anh là không thoải mái khi ở đây?
- Anh không nói chuyện đó – Mã Phương cáu tiết – Đừng có chọc tức anh.
Bá Dương nhếch môi, ném lại một câu cộc lốc trước khi rời khỏi bàn ăn:
- Vậy thì đừng bắt đầu trước.
Quá quắt! Quá quắt! Mã Phương tức giận tới mức chỉ muốn xông vào đập cho thằng em kiêu ngạo một trận.
Cả tòa nhà to lớn lạnh lẽo cứ sôi sùng sục cho tới tận chiều hôm sau.
Vào lúc bảy giờ ba mươi tối, vở kịch được mong chờ nhất học viện sẽ được công diễn. Vì thế, đúng năm rưỡi chiều, Thụy Miên bị người hầu lôi đi tắm gội, làm tóc, trang điểm. Để đảm bảo an toàn, người ta không dám tô son cho cô, phòng trường hợp cô liếm môi sẽ nuốt phải son.
Sau một thời gian dài ngồi im chịu trận, cuối cùng Thụy Miên cũng được mấy cô hầu gái thả ra. Quá lo lắng về những giây phút sắp tới, cô chẳng có tâm trí đâu mà soi gương ngắm nghía xem mình thay đổi như thế nào, cứ thế lẳng lặng đi xuống đại sảnh.
Nghĩ tới Bá Dương đang chờ phía dưới, cô sợ hãi vô cùng. Từ sau buổi trưa quái quỷ hôm qua, cô không hề nhìn anh, càng không dám mở miệng nói một câu nào. Cô vẫn biết anh chẳng thoải mái gì với cô, nhưng căm ghét tới mức nhảy xổ vào và khiến cô ê chề, nhục nhã như thế thì thật quá đáng.
Bình tĩnh nào, Thụy Miên cố hít thở sâu, dù sao cũng chỉ ngồi cùng nhau một lúc, cô cũng không có gì để nói với anh ta. Chỉ cần cố gắng chịu đựng cho tới khi vở kịch kết thúc, cô không cần dự tiệc chiêu đãi nên có thể yên ổn về nhà.
Tâm trí Thụy Miên tự động trôi về lúc bị anh siết chặt dưới gốc bằng lăng. Eo cô đột ngột nhói lên thứ cảm xúc bỏng rát đã được ghi nhớ. Và đôi môi khẽ giật giật, run rẩy trong nụ hôn hồi tưởng vừa cay đắng, vừa điên cuồng.
"Hãy nhớ, em – thuộc – về
- tôi", lời nói dữ dằn của anh cứ vang dội khắp mọi ngóc ngách trong tâm trí cô, khiến cô không ngừng tự dằn vặt bản thân.
Không sao, không sao, không sao. Cô lặp đi lặp lại cả nghìn lần lời tự trấn an trong lúc dò dẫm bước xuống từng bậc thang lạnh ngắt. Cho dù anh ta có cay nghiệt với cô, cho dù anh ta có hạ nhục cô, hay thậm chí có căm ghét cô thì cô vẫn phải sống vì nhà Vĩnh Thụy.
"Phụng sự tôi là nghĩa vụ của em".
Đó là nghĩa vụ của một thủ tài nữ.
Cô sẽ phải chịu đựng. Chỉ vài tháng nữa Bá Dương sẽ tốt nghiệp và chuyển lên học đại học, hai người sẽ chẳng còn phải đi học chung, cũng không cần gặp nhau trừ khi có việc cần thiết nữa.
Không sao, không sao, không… chuỗi thần chú trấn an của cô thình lình nín bặt khi bậc thang cuối cùng đã hết. Thụy Miên ngẩng lên, bàng hoàng thấy Bá Dương đứng giữa đại sảnh thênh thang, dáng vẻ cao lớn im lìm trong bộ vest đen lịch lãm. Chiếc cà vạt cùng tông màu ngay ngắn trên cổ áo càng khiến hình ảnh của anh thêm trang trọng. Anh đang nghe điện thoại trong khi mắt liếc nhìn đồng hồ trên tay.
Thụy Miên chôn chân tại chỗ, lặng lẽ hướng ánh nhìn về anh. Tấm lưng rộng của anh đang quay về phía cô, hệt như một bức tường kiên cố, lạnh lẽo. Một vài làn gió mỏng manh ùa vào từ cửa chính khẽ đùa nghịch mấy sợi tóc đen nhánh, làm chúng lay động dưới ánh đèn chùm lung linh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!