Theo một cách lịch thiệp và hào hoa, vé mời dự buổi công diễn đầu tiên của vở kịch "Đoạn trường tân thanh" in một dòng chữ nhỏ xinh màu trắng với nội dung yêu cầu khán giả phải mặc lễ phục trang trọng: Veston cho nam và váy dạ hội cho nữ. Sau vở diễn, một bữa tiệc linh đình sẽ diễn ra trong phòng ăn tập thể, nơi đã được bài trí lại cho xứng tầm với những hoạt động phù hoa.
Thụy Miên giơ tấm vé mời lên, há hốc miệng, mắt nhìn chằm chằm suốt hai phút đồng hồ như thể nếu cô đủ cố gắng, cô sẽ nhìn xuyên được qua tấm vé như nhìn xuyên qua lớp màn mỏng manh và thấy được khuôn mặt đang diễn tả sự khó hiểu của Bá Dương phía bên kia.
"Em có gì không hài lòng với chiếc vé à?", từ sau khi Mã Phương trở về, mối quan hệ của hai người đã có sự cải thiện đáng kể, bắt đầu từ việc chấm dứt sự xưng hô khách sáo.
"Sao anh không nói với em sớm?", cô trách ngược lại, "Bây giờ thì em biết xoay xở thế nào?"
Vừa nói, Thụy Miên vừa chỉ tay vào dòng chữ yêu cầu trang phục bé xíu. Bá Dương ngẩng lên khỏi tờ báo, thoạt đầu dửng dưng như không có gì, sau mới "à" lên một tiếng.
"Em không nghĩ là mình cũng có vé", cô phụng phịu.
Bá Dương càng cau mày: "Em thừa biết họ tặng anh một đôi mà".
Nói thế là ý gì chứ, muốn khoe khoang với cô à? Cô mới là người phải vất vả làm việc mà người ta lại tặng vé cho anh chỉ vì anh có mặt ở đó. Còn việc anh đi với ai, có cho vàng cô cũng không dám thắc mắc.
Bá Dương mặc kệ Thụy Miên cứ thở dài thườn thượt, lạnh lùng quay lại với những dòng tin, bảng biểu cùng vô vàn các con số khô khốc. Vào một sáng đẹp trời như sáng nay, anh chỉ muốn lười biếng tận hưởng hương thơm của tách cà phê và tự làm mình vui bằng cách ngắm cô đi lại trong phòng ăn, khóe miệng còn đọng mấy giọt sữa ngọt ngào.
Nhưng dường như có điều gì đó không ổn trên thị trường chứng khoán. Vẫn là những giao dịch, tăng giảm giá cổ phiếu như mọi ngày, nhưng không hiểu sao khi đối chiếu với tình hình thời sự, linh cảm của anh có chút gờn gợn.
"Chẳng lẽ phân tích của mình sai lầm?", Bá Dương lẩm bẩm trong đầu. Một vài mã cổ phiếu lẹt đẹt cả tháng qua chợt tăng giá đột biến, trong khi vài mã khác đang trên đà đi lên lại đột ngột rớt thảm hại.
Thụy Miên thấy khuôn mặt Bá Dương lạnh tanh, biết ý không nói thêm gì nữa, lẳng lặng đi ra phía cửa sổ.
Phòng ăn nhỏ của nhà Vĩnh Thụy có cửa mở ra vườn, mỗi sáng, cùng với ánh nắng, hương thơm hoa cỏ tràn vào trong phòng, quẩn quanh bên chân bàn mát dịu. Đó là lý do vì sao cô từ chối bữa sáng được dọn trong phòng ăn lớn xa hoa nhưng trơ trọi mà thích tự phục vụ nhu cầu bản thân trong căn phòng này, yên ắng theo cách rất dịu dàng.
Nhưng sự yên lặng chỉ kéo dài hai phút. Vào giây đầu tiên của phút thứ ba, tiếng chân vang dội trong hành lang báo hiệu sự xuất hiện của Mã Phương.
"Chào buổi sáng, em gái yêu dấu", Mã Phương hớn hở xộc vào, tóc tai vẫn còn chưa vào nếp.
"Chào anh", Thụy Miên đáp lại, "Có bánh mì và cơm trứng."
"Cho anh cơm", Mã Phương líu lo, "Cơm thơm, cơm dẻo, cơm nóng hổi ấy".
Một suất ăn đúng như yêu cầu được mang tới. Mã Phương nhanh nhẹn xúc một thìa, vừa ăn vừa cười tít mắt.
"Em gái, chiều nay đi chơi với anh không?"
Thụy Miên cảnh giác: "Đi đâu?"
"Mua sắm vài thứ, nhưng trước hết là một bộ vest mới. Em cũng phải chuẩn bị cho tối mai chứ. Anh sẽ chọn cho em những thứ tuyệt vời nhất"
Chủ đề tiệc tùng lại bắt đầu. Bá Dương nhìn hai người tíu tít chuyện trò, bực bội chen vào một câu:
"Với gu thẩm mỹ của anh, chỉ cần đúng một phút để biến người khác thành vẹt Nam Mỹ".
Mã Phương nhảy dựng lên: "Đừng có coi thường anh." Nói xong lại chợt nghĩ ra điều gì đó liền nở nụ cười hiểm ác:
- Biết rồi, là em ghen tị vì không được rủ đi chơi chứ gì. Không sao Bá Dương, anh sẽ đưa em đi cùng.
- Không cần – Bá Dương đáp cộc lốc.
Mã Phương càng cười hì hì:
- Thôi nào, đừng tự ái thế, đã ai giành quyền trả tiền với em đâu. Em cứ việc ga – lăng quẹt thẻ thoải mái.
Bá Dương đủng đỉnh cười khẩy:
- Tiền của em có thể cho anh tiêu phung tiêu phí được sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!