Chương 15: (Vô Đề)

Căng – tin giờ nghỉ trưa tấp nập vô cùng. Như một thói quen, Thụy Miên chọn chiếc bàn ở xa khu vực trung tâm nhất, cố né tránh mọi tiếng ồn ào. Cả học viện đang sôi sùng sục như chảo dầu, niềm háo hức mong chờ ngày công diễn vở kịch "Đoạn trường tân thanh" đủ để những chú lạc đà một bướu vốn đã quen với nắng sa mạc phải nhảy lên kêu "nóng, nóng!"

Trên mặt bàn ăn, hộp cơm sang trọng, cầu kỳ của Bá Dương nằm nghiêm nghị đã hai mươi phút mà vẫn chưa được chủ nhân của nó về mở ra. Thụy Miên ngồi chống cằm, bối rối nghĩ ngợi về thứ cô vừa nhìn thấy trong tủ đồ cá nhân của anh. Vắt óc nghĩ mãi, cô cũng không hiểu vì sao anh lại lưu giữ nó, thậm chí còn để ở nơi dễ nhìn thấy nhất.

Đó là một bức ảnh cũ nằm ngay ngắn phía trên những cuốn sách dày cộp được xếp gọn gàng. Ngoài mép giấy, thời gian đã lưu lại một vệt ố vàng mờ nhạt .

Không kìm được tò mò, cô cầm lên xem thử và hết sức ngỡ ngàng khi nhận ra hai đứa trẻ trong ảnh, một trai, một gái, đang nở nụ cười rạng rỡ. Bé gái còn mặc một chiếc váy thêu hoa sao tím rất xinh xắn, khuôn mặt đỏ bừng, vừa hân hoan, vừa ngại ngùng.

Thụy Miên quên làm sao được món quà sinh nhật đầu tiên nhà Vĩnh Thụy tặng cho cô. Ba năm ở cô nhi viện, ngay cả trong giấc ngủ cô cũng chỉ dám mơ thấy mình đang được mặc chiếc váy (đã từng là) màu trắng của một người chị em lớn hơn nhường lại. Thế nên khi thấy người ta mang tới một chiếc váy thêu những bông hoa sao tím biếc bảo cô mặc vào, cô lập tức rơi vào trạng thái kinh ngạc đến đờ người.

Rụt rè mãi mới dám tiến đến gần, nhưng ngay khi vừa chạm tay vào món quà lung linh, một cảm giác sung sướng, phấn khích ập đến khiến cô đột nhiên vồ lấy chiếc váy, hít hà mùi vải thơm đến kỳ lạ. Cô cứ đứng ngửi mãi cho tới khi bị người ta lôi vào phòng tắm mới sực tỉnh.

Chiếc váy rất đẹp, dĩ nhiên rồi. Nhưng còn tuyệt diệu hơn nữa là nó mới tinh! Mới hoàn toàn, và chưa từng được bất cứ chị gái nào khoác lên người cho đến lúc cũ mèm mới chịu bỏ lại cho các em!

Thụy Miên kiên nhẫn ngâm mình trong nước nóng thật lâu, đến nỗi đầu sắp bốc khói mới chịu ra khỏi nước. Sau đó nghiến răng kỳ cọ từng mẩu nhỏ trên người cho thật sạch sẽ, kỳ mãi tới mức da dẻ đỏ lựng như con tôm luộc rồi lại nhảy vào nước nóng. Cứ ngâm và kỳ liên tục cho tới khi làn da mỏng không chịu nổi nữa mới chịu lau mình, run run chui vào dưới lớp vải thơm sột soạt.

Nghĩ lại nỗi lo lắng trẻ thơ, sợ cơ thể mình sẽ làm bẩn chiếc váy mới, cô bật cười. Thời gian trôi qua nhanh thật. Cậu bé bảnh bao ngày nào từng kiên nhẫn chờ cô mặc đồ mới, sau đó dịu dàng dắt tay cô tới trước thợ chụp hình, lại đứng sát phía sau cô thì thầm: "Nhìn kìa, mép chú thợ ảnh còn dính đầy kem" khiến cô cười toe toét, giờ đã là một chàng trai hấp dẫn và giỏi giang.

Nhưng anh quá xa vời.

Khuôn mặt anh tuấn, hút hồn luôn có màn sương mùa đông lạnh lẽo bao phủ. Giọng nói trầm trầm luôn tràn đầy sự thờ ơ, lãnh đạm. Anh đã đẩy cô ra xa cuộc đời anh, xa khỏi tâm trí anh, khiến cô tự ngờ rằng mình chỉ là một chiếc bóng mơ hồ nào đó lãng đãng trôi ngang qua con đường có anh đang bước.

Hoài niệm ngọt ngào vô tình như mũi kim chọc nhẹ vào cổ họng Thụy Miên. Vừa ngọt vừa đắng…

- Này, em không sao chứ?

Tiếng gọi làm Thụy Miên giật mình, nhận ra Công Hạ đã ngồi trước mặt từ bao giờ.

- Ủa? Anh hả?

Cô ngơ ngác nhìn quanh. Mọi người vẫn đang vừa ăn vừa bàn luận xôn xao, tiếng nói tiếng cười vang lên không ngớt. Công Hạ, theo một cách nào đó vô cùng tự nhiên, soàn soạt giở chiếc bánh mì kẹp thịt ra. Mùi thơm nức mũi của thịt nướng lập tức kích động một cuộc biểu tình quy mô lớn trong dạ dày Thụy Miên.

Anh gặm một miếng to, nhai mạnh và nuốt dứt khoát. Thụy Miên vẫn ngồi im nhìn món đồ ăn thơm ngon đến tàn nhẫn, mấy ngón tay vô thức bấm nhẹ vào cái bụng đang ọc ọc.

- Sáng nay bố mẹ anh đã vào gặp chị Thu. Tình hình của chị ấy khá hơn được một chút. Ông ta, ý anh là ông bác độc ác đó, đã băng kín mặt chị ấy nên bố mẹ chị vẫn tin rằng chị bị dị ứng. Còn chuyện về thủ tài nữ đó… anh cũng có tìm hiểu được một vài thông tin nhỏ. Dường như đó là truyền thuyết của người Mường, không ngờ điều đó lại có thật, ngay tại đây, giữa thành phố văn mình hiện đại này.

Thụy Miên nuốt khan, cố dằn lòng không để lộ ra nghi thức tha thứ cho thủ tài nữ bị vấy bẩn. Nếu Công Hạ biết Diệu Thu có thể bị một chiếc trâm sắt nung đỏ xuyên qua tim, dám chừng anh sẽ bất chấp tất cả mà cắm cái trâm đó ngược vào tim Đinh Hán mất.

Công Hạ lại nuốt một miếng lớn nữa. Anh hạ giọng:

- Việc được tha thứ đó hình như cũng chẳng tốt đẹp gì. Anh đã đặt vé máy bay để bám theo bọn họ vào nam. Dù thế nào, khi anh đã ở đó, ông ta cũng chẳng đuổi anh đi được.

- Anh… vào nam? – Miệng Thụy Miên há hốc.

Lại thêm một miếng to nữa, toàn bộ chiếc bánh mì kẹp thịt đã nằm gọn trong dạ dày Công Hạ.

- Anh sẽ xin nghỉ học tạm thời. Có một chuyện anh muốn hỏi em trước khi đi…

Giọng nói thấp xuống khác thường khiến Thụy Miên rất ngạc nhiên, hai mắt mở lớn, kéo theo tiếng tim đập thình thịch.

- Anh mong em sẽ cho anh biết sự thật. Em… có phải em cũng…

Những tiếng cuối cùng sắp sửa bay ra trước sự hồi hộp của Thụy Miên thì một giọng nói lạnh lẽo cất lên:

- Cậu không cần phải đi đâu hết. Chuyện của Diệu Thu sẽ được giải quyết ổn thỏa.

Cả hai cùng ngước lên. Vĩnh Thụy Bá Dương đã đứng đó từ lúc nào, sắc mặt tối sầm hết sức khó coi.

Không đợi Bá Dương ngồi xuống, Công Hạ đã nghiến răng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!