Chương 14: (Vô Đề)

Đinh Hán đến tiệm cà phê lúc 11 giờ 25, trước giờ hẹn năm phút. Ông ta xưng tên và được một nữ nhân viên mặc trang phục truyền thống mời vào căn phòng cuối hành lang. Vĩnh Thụy Bá Dương chưa xuất hiện nên Đinh Hán dành thời gian ít ỏi của mình để nhìn ngắm căn phòng.

Không hổ là đại thiếu gia nhà Vĩnh Thụy, ngay cả việc thưởng thức đồ uống cũng tinh tế hơn người. Cậu ta đã đặt sẵn căn phòng đẹp nhất tiệm, bàn ghế đều làm từ gỗ pơ – mu thơm ngát. Trong phòng còn thiết kế một hòn non bộ với cây si đá dáng "Phi long thăng thiên" tuyệt đẹp.

Đinh Hán không rành về các loại trà, ông ta không cần xem thực đơn mà chọn ngay cà phê đen. Đối mặt với người nhà Vĩnh Thụy cần rất nhiều sự tỉnh táo. Tuy Vĩnh Thụy Bá Dương vẫn còn là một học sinh trung học nhưng "con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh", khí thế áp đảo của cậu ta không thể xem thường.

Đinh Hán kinh doanh bất động sản và có một vài khoản đầu tư cổ phiếu. Nhiều năm lăn lộn trên thương trường, ông đã nghe danh Vĩnh Thụy Bá Dương không ít.

Cậu ta chơi cổ phiếu từ khi còn là học sinh tiểu học. Đến trung học, cậu ta bắt đầu tiếp quản việc kinh doanh nhà hàng của gia đình. Trong vỏn vẹn ba năm, Vĩnh Thụy Bá Dương đã mở rộng được chuỗi nhà hàng vốn có, lại mở thêm một hệ thống nhà hàng cao cấp dành riêng cho giới sành ăn, thu được lợi nhuận không nhỏ. Ba năm tiếp theo, cậu ta lại tiếp tục gặt hái thành công trên con đường kinh doanh.

Đó là tạo dựng được một thương hiệu bán lẻ, phá vỡ sự chiếm lĩnh độc quyền nhiều năm của những đối thủ nước ngoài để giành được thị phần nội địa.

Dù có tiềm lực của gia đình hậu thuẫn, nhưng tạo ra được kỳ tích như thế, nếu không phải Vĩnh Thụy Bá Dương thì khó có ai làm được.

Đinh Hán suy nghĩ khá nhiều khi nhận lời mời ăn tối của Vĩnh Thụy Bá Dương. Nhìn vợ và con gái tíu tít sửa soạn, ông có chút nghi ngờ. Con gái nuôi của ông hình thức ưa nhìn, tính nết thùy mị. Thế nhưng chừng đó làm sao đủ để thu hút sự chú ý của cậu chủ Vĩnh Thụy? Quanh cậu ta lúc nào cũng có cả dàn mỹ nhân xinh đẹp, từ người mẫu, ca sĩ, diễn viên cho tới cả hoa khôi, hoa hậu… Vì cớ gì mà cậu ta lại để mắt tới Diệu Thu, người luôn bị đám đông đẩy ra xa cậu nhất?

Chợt, Đinh Hán nảy ra một ý nghĩ…

Nhà Vĩnh Thụy hùng mạnh đã xây dựng một đế chế qua nhiều đời. Chiến tranh, loạn lạc ở xứ này trăm năm lại có một lần, nhưng dòng họ Vĩnh Thụy vẫn vững mạnh, sóng gió không dời đổi. Điều thần kỳ như thế… điều thần kỳ như thế chỉ có trong truyền thuyết.

Hoặc…, dạ dày Đinh Hán cuộn lên, mồ hôi bắt đầu rỉ ra từ mười đầu ngón tay đang co dần lại, truyền thuyết ấy… bí mật ấy… thứ mà ông đang nuôi dưỡng…

Nó thật sự tồn tại?

Không phải chỉ là mấy lời dụ dỗ vu vơ của tên thầy mo xứ Mường. Điều đó… thật sự đang diễn ra? Sức mạnh ấy…

Cửa phòng đột ngột mở ra. Đinh Hán hốt hoảng đứng bật dậy.

Vĩnh Thụy Bá Dương bước vào, phong thái ung dung, nho nhã khiến Đinh Hán bình tĩnh lại, giọt mồ hôi trên trán cũng lén lút lẩn vào tóc mai.

- Để ông đợi lâu, ông chủ Đinh – Bá Dương lịch thiệp nói.

- Không có gì, tôi đến hơi sớm. – Đinh Hán liếc nhìn chiếc đồ khung gỗ treo trên tường. Vừa đúng 11 giờ 30.

Người thanh niên mặc vest đen đi cùng Bá Dương nhanh nhẹn đặt lên bàn hai giỏ mây lớn rồi cáo lui, từ đầu tới cuối tuyệt nhiên không phát ra âm thanh nào. Thân thủ phi phàm. Có vệ sĩ như thế, cậu ta quả không hề đơn giản, Đinh Hán kín đáo đánh giá.

- Những thứ này là…

- Đây là quà gửi cho Thu – Bá Dương điềm tĩnh nói – Nhờ ông chủ Đinh mang về cho cô ấy.

Đinh Hán đáp:

- Cậu Bá Dương thật biết quan tâm tới người khác.

Nhớ lại chuyện hôm qua. Đinh Hán không hề thấy Bá Dương có chút gì kinh hãi hay ngạc nhiên khi chứng kiến con gái ông bị hủy hoại. Cậu ta thậm chí còn bế con bé, bất chấp máu mủ của nó dính đầy áo và bốc mùi tanh nồng. Sáng nay, chính cậu ta còn đề nghị được chăm sóc cho con bé, lại còn sẵn sàng trợ cấp chi phí thuốc men.

Lúc ấy ông còn có chút cảm động, nhưng giờ nghĩ lại, nếu nhà Vĩnh Thụy cũng nuôi dưỡng một thủ tài nữ thì thái độ bình tĩnh của Bá Dương cũng không quá khó hiểu.

- Đây là những loại thuốc tốt nhất, có loại chống nhiễm trùng, có loại thuốc bổ. Tôi không hiểu biết nhiều về y học nên cứ loại nào tốt thì lấy thôi. Còn đây là trái cây, là những loại tươi ngon nhất vừa mang về từ trang trại của nhà Vĩnh Thụy.

- Cậu Bá Dương – Đinh Hán mạo hiểm đi nước cờ đầu tiên – Những thứ này con gái tôi đều không dùng được.

Bá Dương ngạc nhiên:

- Tại sao?

Chuyện gì đây? Cậu ta nhìn thế nào cũng đều giống như đang lo lắng cho bạn gái. Còn mang những thứ ngon nhất, tốt nhất tới nữa. Chẳng lẽ cậu ta không hề biết gì về thủ tài nữ thật?

- Con bé không ăn được nhiều thứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!