Chương 11: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, Thụy Miên dậy sớm hơn thường lệ. Ngồi trên giường ngó nghiêng một hồi, thấy bản thân vẫn bình an vô sự, không bị ai đưa đi Hương Sơn nên trong lòng vui mừng khôn xiết.

Sau nhiều biến cố, cô nhận ra, được ở nhà Vĩnh Thụy vẫn là tốt nhất.

Xỏ vào người chiếc váy màu xanh lục đậm, khoác thêm áo khoác nhạt màu thêu phù hiệu học viện Châu Dư, Thụy Miên hớn hở đi xuống sân tận hưởng không khí còn đẫm sương.

Bá Dương đang tập vung kiếm. Những lọn tóc đen nhánh được vén gọn sau tai, đuôi tóc ướt mồ hôi, mạnh mẽ chấm sát quai hàm, thỉnh thoảng lại tuột ra để đung đưa theo từng chuyển động dứt khoát của cơ thể.

Anh đứng dưới một vòm lá ướt sương, tư thế rất mực vững chãi, hai mắt kiên định nhìn thẳng phía trước. Thanh sắt nặng trịch trên tay anh cứ loang loáng trước mặt, hệt như những sợi tơ mỏng phất phơ.

Thụy Miên yên lặng ngồi xuống thềm đá, định lén lút ngắm nhìn một chút nhưng bị anh phát hiện.

- Tối qua không ngủ được à? – Anh vẫn tiếp tục cú vung thứ bảy trăm sáu mươi chín, bên tai nghe tiếng gió vun vút tới chóng mặt.

- À. Không hẳn…

- Thụy Miên lúng túng khi bị bắt quả tang, vội cụp mắt xuống

- Thực ra, tôi cũng hơi lo sẽ bị phu nhân Khả Liên đưa đi.

- Không cần lo chuyện đó. – Bá Dương lãnh đạm nói – Đó không phải việc của cô.

Mặt Thụy Miên xị ra. Biết rồi, biết rồi, đại thiếu gia. Nhưng dù tôi có là thủ tài nữ nhà anh, phải tuân theo sự sắp xếp của bố anh thì tôi cũng được phép lo lắng cho chỗ ở tương lai của mình chứ!

Bá Dương chột dạ nhìn khuôn mặt biểu cảm của Thụy Miên. Trời ạ, không phải thế. Anh than thầm trong bụng. Lẽ ra phải nói là "Đừng lo, tôi sẽ không để ai đưa cô đi" mới đúng chứ.

Phải sửa sai ngay kẻo cô ấy lại suy nghĩ. Tự nhủ như vậy, Bá Dương liền ngừng tay, quay sang hỏi, vẻ rất quan tâm:

- Chiều qua đi đâu?

Mặt Thụy Miên lập tức tái mét. Vì quá lo sợ bị đi Hương Sơn mà cô quên béng vụ này. Cô ấp úng:

- Tôi… ừm… tôi đi với anh Công Hạ.

Bá Dương sa sầm sắc mặt: "Tới chỗ Diệu Thu hay chỗ khác?".

- Chỗ Diệu Thu…

- Đại thiếu gia, sao cái gì anh cũng đoán trước được hết vậy?

- Có việc gì không? – Rõ ràng là Bá Dương đang không vui tí nào.

- Không… À, có. – Thụy Miên thật muốn vò đầu bứt tai – Tới thăm.

Mấy tiếng lí nhí khả nghi không qua nổi mắt Bá Dương.

Đã nói rồi, thủ tài nữ nhà anh mà muốn nói dối thì phải tu thêm vài kiếp nữa!

Anh gõ gõ một đầu thanh sắt xuống đất, kiên nhẫn chờ nghe toàn bộ sự việc.

Thụy Miên không còn cách nào khác, đành miễn cưỡng thuật lại, tất nhiên lược bỏ đoạn mình và Công Hạ làm đặc công đột nhập từ mái hiên.

Bá Dương nghe chuyện, cặp lông mày cứ nhíu dần dần lại, cho đến khi chúng nối thành một đoạn thẳng thì Thụy Miên kể xong.

Cô ngẩng lên hỏi:

- Bá Dương, vậy rốt cuộc cái gọi là "được tha thứ" đó là như thế nào? Chị Diệu Thu cũng nói là không biết. Nhưng tôi đoán là chị ấy không muốn nói.

Bá Dương ngần ngừ, vốn anh cũng không muốn nói. Nhưng xem ra thủ tài nữ nhà anh bây giờ đã dám ăn gan hùm rồi, nếu bị che giấu mãi, cô ta sẵn sàng kêu gọi sự trợ giúp từ gã đàn ông khác để moi ra bí mật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!