Chương 10: (Vô Đề)

Chiếc đồng hồ quả lắc cổ điển đánh sáu tiếng chuông, cửa phòng 2002 bật mở.

Hai thành viên đội đột nhập đã trở về, người nam mặt trắng bệch như vừa thấy ma, người nữ mặt tái xanh như vừa chết đuối.

Thảo My rối rít hết mang nước cho người này, lại quạt lấy quạt để cho người kia.

Cả hai người cứ ngồi thừ ra, chẳng buồn nói năng gì.

- Vậy… tớ có thể hỏi mọi chuyện ra sao không?

Thụy Miên vừa lắc đầu: "Không có gì nhiều", Công Hạ đã chặn lại bằng cái xua tay: "Giờ về thôi. Ở lại cũng không giải quyết được gì".

Trao đổi cái nhìn với nhau một cách kín đáo, hai cô gái đứng dậy theo sau đội trưởng Vovinam.

- A, khoan đã – Thụy Miên hốt hoảng kêu lên trong khi Thảo My giương hai mắt nhìn chằm chằm người phía trước, mồm ngáp ngáp vì không biết nên chọn cách cười nào cho phù hợp – Anh dùng cái này đi.

Thụy Miên cởi áo khoác thể thao đưa cho Công Hạ khiến anh kinh ngạc: "Anh không lạnh, em mặc vào".

- Anh không lạnh nhưng biết đâu tim anh lạnh thì sao – Thảo My dài giọng.

Công Hạ nheo mắt nhìn điệu bộ của hai cô gái, sực nhớ ra tình trạng bi thương của mình, khuôn mặt đang trắng bỗng đổi sang màu hệt như thứ "nội thất" đang lấp ló phía sau.

Anh vội túm lấy chiếc áo Thụy Miên đưa, buộc vào ngang hông. Nom lại vô cùng phong độ.

Đoạn, anh quay lại nói:

- Chuyện hôm nay cảm ơn hai người đã giúp đỡ. Tiền anh sẽ trả lại cho các em sau. Giờ anh về ký túc trước để bàn giao việc cho đội phó. Có thời gian sẽ xin hậu tạ chu đáo.

Chưa đầy hai giây sau, Công Hạ đã mất hút.

- Thế nào? – Thảo My quay sang bạn – Giờ tớ chở cậu về nhà hả?

- Ừ.

Vừa định xuống lễ tân trả phòng, điện thoại trong túi quần của Thụy Miên lại réo ầm ĩ. Cô lật đật mở máy, thất kinh khi nhìn vào màn hình.

Trên nền xanh mờ mờ hiện lên dòng chữ đen rất lớn: "Đại Dâm Tặc đang gọi…"

- Ai vậy? – Thảo My tròn mắt.

Thụy Miên lắc đầu, lấy mu bàn tay chấm chấm mồ hôi. Điện thoại cô mới dùng, chỉ có số của vài người, sao lại có tên đại dâm tặc nào bay vào đây?

Thái độ bồn chồn, băn khoăn của Thụy Miên khiến Thảo My có một hiểu lầm cực kỳ tai hại. Đó là: có một tên xyz nào đó đã từng quấy rối Thụy Miên nên mới bị cô nàng lưu tên là Đại Dâm Tặc một cách đầy khinh bỉ như vậy.

- Không muốn nghe điện của hắn à?

- Không…

- Thụy Miên căng thẳng vô cùng. Cô định nói "Không biết ai nữa" nhưng đang mải nghĩ nên chỉ kịp bật ra tiếng đầu.

Mấy hồi chuông nữa dồn dập kéo tới.

- Sao đây? – Cô hết nhìn chiếc máy bé xíu trong tay, lại ngước lên Thảo My cầu cứu.

- Để mình. – Thảo My thấy vẻ khổ sở đó lại tưởng bạn mình đang khiếp hãi, quyết định ra tay nghĩa hiệp. Cô cầm lấy điện thoại của bạn, hiên ngang ấn nút nghe.

Đầu bên kia vừa "A lô…", cô nàng liền nhanh nhảu chặn họng: "Lô lô cái bô. Gọi cái gì?"

Đối phương ngừng lại mất hai giây, có vẻ như thấy người nghe máy không phải người mình định tìm nên hơi bối rối. Sau lại nói: "Có phải máy của Thụy Miên?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!