Chương 50: Không thể nhịn được nữa

Trận chiến này thắng thua là không thể nghi ngờ, cho dù Tình Tử ở một bên khàn giọng kêu to cũng không ngăn cản được kết cục thảm bại xảy đến.

Trên người Arthur bị thương, còn trúng độc, biến trở về hình người, sắc mặt hiện ra những đốm xanh đen cực kỳ khó coi, hắn đứng trên nền đất như lung lay sắp đổ, muốn Tình Tử tiến lại nâng hắn một chút.

Hắc Vũ thật sự quá lợi hại, cũng quá nham hiểm, người khác đều nghĩ rằng Hắc Vũ coi hắn là trưởng bối, cũng không biết rằng có hậu chiêu, tuy rằng ở mặt ngoài thoạt nhìn tựa hồ không phải là thương nặng, nhưng nọc độc rắn cực kỳ lợi hại, không chỉ có tác dụng ăn mòn thân thể, còn tạo cảm giác đau đớn, Arthur cảm thấy đầu hắn như muốn nổ tung.

"Tình Tử, Tình Tử lại đây....." Arthur suy yếu gọi, giọng nói hữu khí vô lực, tay giơ lên gọi vu mã nhà mình.

Tình Tử hấp tấp chạy tới, một chút cũng không còn vẻ nhu nhược lúc trước, đôi mắt đẹp như tóe lửa, đi tới, một trận cuồng phong nổi lên, giơ cánh tay, nhằm thẳng mặt thú nhân hướng tới.

Bốp!

Âm thanh vang dội mà thanh thúy.

Một cái tát này thật sự là bất ngờ, cũng quá mức rung động, thế nên khiến mọi người ở đây đều ngơ ngác nhìn đôi phu phu, trong đầu tràn đầy nghi ngờ.

Vệt xanh tím trên mặt Arthur pha thêm dấu vết của một bàn tay năm ngón rõ ràng, hồng hồng, còn sung huyết, thoạt nhìn có chút khủng bố, bởi vậy có thể thấy được, một cái tát này của Tình Tử uy lực có bao nhiêu lớn.

Ánh mắt Arthur mở trừng trừng, tràn đầy không thể tin được, con ngươi lục sắc không ngừng phóng đại, tơ máu dữ tợn che kín sự kinh ngạc, khóe mắt mang theo một tia nước mắt trong suốt, hắn cắn môi run run lợi hại, bởi vì bị một cái tát này của Tình Tử quá nhanh, cho nên Tình Tử cũng không nhìn ra cảnh tượng lúc này của Arthur.

Tình tử không vui nhìn Arthur, giơ tay lên chuẩn bị tát một cái nữa, y tức đến cả người đều phát run, cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi, trong giọng nói hờ hững mang theo một loại hận ý không nói nên lời.

"Arthur! Ngươi đúng là một phế vật! Sao ngươi lại vô dụng như vậy! Đến một con rắn con cũng không đối phó được, ngươi thật sự đem mặt của ta mất hết, ta làm sao có thể có một phu quân như ngươi, ta thật sự là bị mù mới gả cho một thú nhân vô dụng như ngươi! Đồ bất lực! Đồ ngu! Phế vật, sao ngươi không chết luôn đi! Thật mất mặt, thật xấu hổ, ta đều ngại ra ngoài gặp người, ta làm sao có người phu quân như vậy chứ..." Bạo tạc lên án, Arthur yên lặng cúi đầu, lại là kinh sợ mà lấy lòng.

"Tình Tử, ta biết rồi, ngươi nói nhỏ một chút, ta biết rồi, ta sẽ cố gắng sửa chữa, ngươi đừng tức giận....." Arthur mọi cách lấy lòng, nhưng xung quanh có nhiều người nhìn như vậy, thú nhân thấy mặt nóng bừng, thể diện đặc biệt rơi xuống đất.

"Tình Tử, chúng ta trở về rồi nói, ta, ta có chút không thoải mái..."

Đáng tiếc, Tình Tử đang tức giận ngập đầu không cho Arthur đang nhún nhường bất luận một chút sắc mặt nào, tiếp tục mạt sát, chống nạnh mắng to: " Ha! Trở về? Chẳng lẽ ngươi cũng biết xấu hổ, ngượng ngùng, vậy sao ngươi không nghĩ tới cảm nhận của ta? Vậy ngươi có biết ta hôm nay bị đánh bại, ta có cỡ nào khó coi không? Ta chỉ đánh ngươi một cái tát, đó là cho ngươi ghi nhớ một chút, cho ngươi nhớ kỹ sỉ nhục ngày hôm nay, ngươi nói, ngươi làm sao không hiểu được ta dụng tâm lương khổ chứ?"

"Tình Tử..." Arthur sắc mặt có chút khó coi.

"A phụ!"

Á Thanh cất tiếng gọi, một đường chạy tới, ánh mắt kia, nhìn trộm Hắc Vũ, Hắc Vũ còn chưa biến thân, như cũ là thân rắn, thoạt nhìn thật khủng bố dọa người.

"A Thanh" Arthur vẫy tay, trong lòng Arthur có chút cao hứng, con trai trưởng thành, hẳn là hiểu được hắn.

Á Thanh cũng quay đầu đi, Arthur đau khổ cười.

"Hừ! A phụ ngươi thật vô dụng, mất mặt muốn chết, ta thật sự không muốn gọi ngươi là a phụ."

"....."

Tình Tử có tức giận không chỗ phát, đem Arthur mắng đến cẩu huyết lâm đầu, mà Arthur vẫn yên lặng chịu đựng, khuất phục dưới uy áp và bạo lực của Hắc Vũ, một nhà Arthur không dám làm gì với nhị hóa, nhưng bên này tốt rồi, lại bắt đầu tìm Lôi Nặc phiền toái.

Một nhà Lôi Nặc đều ngồi trên bàn ăn bánh uống trà, ăn điểm tâm nhìn kết cục cẩu huyết, tiếp theo nhìn Lôi Nặc gọi tiểu người Miya, tiểu người Miya cũng không dám làm gì, Lôi Nặc bảo bé ngồi, bé cũng không dám, cứ đứng ở bên cạnh, Lôi Nặc cầm điểm tâm nhét vào trong tay bé, tiểu người Miya thèm đã lâu, mới một chút ăn luôn, thật cẩn thận.

"G... rào!"

Một tiếng rít gào thật lớn, phòng ở đều bị chấn động theo, nhị hóa bỏ lại điểm tâm trong tay, như lửa cháy đến nơi, đối với bé con còn đang ngẩn người hô: "Tiểu Mộc Mộc, anh đi về trước, có thời gian lại đến tìm nhóc chơi nhé."

Bé con gật gật đầu, ừ một tiếng.

Nhị hóa vừa chạy ra, một nhà Arthur sôi nổi rụt lại một chỗ, sợ lại động chạm vào cái rủi ro này, Hắc Vũ hộc hộc xà tín, tựa hồ không hài lòng tốc độ của nhị hóa, giơ cái đuôi cuộn nâng nhị hóa lên hai cái đầu, nhị hóa nhíu nhíu mày, thích ứng xong, rất nhanh như không có việc gì, ôm xà lân thô to, giương miệng thật to nhét vừa cả quả trứng gà như trẻ con ngoắc ngoắc: "Khà khà, Tiểu Mộc Mộc anh về nhà đây."

Bé con vẫy vẫy tay, hai mắt đăm đăm, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch "......" bị chấn kinh.

Thực khủng bố có được không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!