Chương 48: Gà bay chó sủa

Lôi Nặc trở về, ba ngươi đang ầm ĩ không thôi trong phòng liền cứng ngắc, hình ảnh giống như chết đứng.

Bé con nghi hoặc quay đầu, tơ máu ở khóe miệng, cái mũi bị đánh lệch đi, hai má sưng như cái bánh bao, hốc mắt bị đánh thành một vòng màu xanh, hai bàn tay lúc này vẫn nắm lấy mái tóc dài của Á Liên, vô cùng hung mãnh bưu hãn đá đánh Á Liên ở bên dưới.

Nhị hóa ngẩng đầu, rướn cổ, trong lòng buồn bực không thôi, nên tiếp tục đánh hay là dừng lại đây?

Mà phản ứng được đầu tiên lại là Á Liên, máu loãng cùng nước mắt mơ hồ cùng một mảnh, Á Liên bị đánh cho đầu óc mơ mơ hồ hồ choáng váng, cố mở mắt ra nhìn một đầu kim sắc sư tử trước mắt, trong tích tắc máu đều sôi trào, Lôi Nặc rốt cục đã đến, Lôi Nặc tới cứu y, Lôi Nặc chắc chắn là lo lắng muốn an ủi y nên mới chạy tới, y nhất định phải đem hai người Miya tính tình ác liệt này nói cho Lôi Nặc, để cho Lôi Nặc hiểu được chân tướng sự tình, biết được bản chất của chúng, không thể để Lôi Nặc bị lừa gạt được.

Á Liên thất thanh gào khóc, gầm rú: "Lôi Nặc ~ ~ ~ hức hức, Lôi Nặc cuối cùng anh đã trở lại, anh nếu còn chưa trở lại, em sẽ chết, chỉ sợ đến nhìn anh lần cuối cũng không được, hức hức ~ ~ ~" Lại nói, khi Á Liên khóc, lời nói cuối cứ như một ông già sắp từ biệt.

Bé con ngơ ngác, có chút không biết làm gì lúc này, vừa nãy đánh còn phi thường đã nghiền, cũng không có điểm dừng, vừa nhìn thấy Lôi Nặc... một đầu sư tử kim sắc đôi mắt đang gắt gao  nhìn mình chằm chằm, trong lòng bé con sốt ruột không thôi.

Lôi Nặc sẽ mắng bé chăng.....

Bé con có chút khổ sở, nhị hóa thấy bé con không có phản ứng, chính mình cũng ngượng ngùng xuống tay tiếp, nhưng nghe thấy lời nói của Á Liên không khỏi đen mặt, chuyện quỷ quái gì vậy, sẽ chết? Bọn họ khí lực nhỏ như vậy, đều không có đánh vào chỗ yếu hại, làm sao có khả năng sẽ chết.

"Này! Đồ ngốc, đừng nói bậy có được không, ai ui!" Chết tiệt, đầu của y còn đang rất đau đây này, y còn chưa nói đâu.

Á Liên khóc sướt mướt, không thể đứng lên, trên người còn bị đè nặng bởi hai người, lúc này cảm thấy trăm ngàn ủy khuất chỉ có Lôi Nặc mới có thể hóa giải trấn an, thấy Lôi Nặc không nói gì, còn tưởng rằng Lôi Nặc đang tức giận với hai kẻ kia, không khỏi cười lạnh, khàn cả giọng, vừa khóc vừa nói: "..... Hức hức, Lôi Nặc, Lôi Nặc anh không biết, khi anh không có ở đây, hai người bọn họ có bao nhiêu hung dữ, bao nhiêu ngoan độc, đặc biệt là thằng nhóc con kia, nó giống như muốn giết em, nếu anh không về kịp, em có thể..... có thể thật sự sẽ chết...... Lôi Nặc, kỳ thực, em chết cũng không có vấn đề gì, chỉ cần trước khi chết có thể nhìn thấy anh một lần, trong lòng có anh, Á Liên cả đời này liền cảm thấy mỹ mãn......"

Nhị hóa bật cười điên cuồng đến không dậy nổi.

Á Liên nghi hoặc, chẳng lẽ mình nói gì sai sao?

"Nói nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì? Xí, giả bộ cái gì chứ, có bản lĩnh ngươi thật sự chết thử xem! Đồ ngốc!" CMN, đều là thời đại nào rồi còn dùng đến thứ lời thoại não tàn như vậy nữa, ai sẽ tin chứ, cứ thử chết xem, nhị hóa không vui nói.

Những lời này kích thích đến Á Liên, vốn đang nằm trên mặt đất, Á Liên đột nhiên bộc phát khí lực kinh người, giống như thần công bám vào người, bé con cùng nhị hóa đang ở trên người y nhất thời bị ném bay, ngã nhào sang một bên, bé con giống như trái bóng lăn lăn hai vòng lại tự động dừng lại, cố gắng đứng dậy, còn không quên đem nhị hóa đang bất động trên mặt đất tiện thể nâng dậy, nhìn về phía Á Liên.....

Nhị hóa cũng ngạc nhiên trừng mắt thật to nhìn một màn vô cùng ký tích vừa rồi.

Sau khi nằm ngay đơ thật lâu rồi bùng nổ siêu năng lực siêu cấp, Á Liên cả ngươi như thêm máu, như một cây củ cái trắng trắng nộn nộ BIU một cái, vô cùng nhanh chóng lăn tới bên cạnh sư tử vàng, ôm lấy đùi của người nào đó.

Sau đó khóc đến tê tâm liệt phế......

Chính là đùi sư tử này có vẻ không tốt để ôm, tay Á Liên vừa mới chạm vào, sư tử vàng phi thường không kiên nhẫn vung chân, cũng không biết là vô ý hay là cố ý, củ cải trắng lại BIU một cái, lăn đến góc phòng, âm thanh khóc thút thít đột nhiên dừng lại, theo đó là tiếng hu hu khóc xuất hiện.

Lôi Nặc biến thân trở về, trên người không có bất kỳ quần áo nào, đành phải vào buồng trong lấy, mà bé con cùng nhị hóa còn đang đứng trong phòng khách không biết làm sao, như là trẻ con làm sai chuyện gì, chờ người lớn trách phạt.

Bên kia Á Liên thấy Lôi Nặc đối xử như vậy với mình, có hơi bất ngờ, nhưng y vẫn tin tưởng vững chắc là Lôi Nặc đứng về phía mình, đang nghĩ nên làm gì tiếp, Lôi Minh cùng U Lan cũng chạy đến, giật mình, nhìn đống lộn xộn bên trong, thấy bé con cùng nhị hóa mặt mũi bầm dập đều hút một hơi khí lạnh, bởi vì Á Liên bị đá vào góc, tạm thời không thấy được.

Á Liên khóc thút thít, tiếng khóc lớn dần, U Lan cùng Lôi Minh cũng phát hiện ra tồn tại của y, đều là không thể tin được.

"..... Ách" đứa nhỏ này cũng bị thương sao?

Đuổi ở phía sau Lôi Tấn cùng Lôi Y cũng nhìn thấy một màn này, nhưng Lôi Tấn cùng Lôi Y tựa hồ trấn định hơn, bình tĩnh tự nhiên tiến vào phòng khách nhà em trai, tự pha trà rót nước cho mình, xong đâu đấy mới liếc mắt sang nhìn người kia nghe nói là tiểu vu mã.

Chậc chậc chậc chậc

Đây là cái gì vậy, miệng bị rách, mũi thì sưng phù, trên mặt máu me nhầy nhụa, ánh mắt đen đen, tóc bù xù, người nhếch nhác không chịu được, không phải nói chứ tiểu đệ nhà hắn là kẻ cực kỳ sạch sẽ, không thể nhìn cái bẩn, người này, chậc chậc chậc chậc, còn ngơ ngác đứng ở nơi đó ủy khuất bĩu môi nữa.

Rồi tiếp theo là Arthur cùng Tình Tử cũng đến, cũng không có phát hiện ra Á Liên, đứa trẻ này bị xem nhẹ, nghe được tiếng khóc của đứa con, trái tim Arthur cùng Tình Tử đều tan nát, hai người đều khóc lớn ôm lấy Á Liên, giống như thật sự là người đã chết, vô cùng cảm động.

"Á Liên, con trai đáng thương của ta, con làm sao bị đánh thành cái dạng này, a ba sẽ không để cho con bị bắt nạt như vậy, a ba nhất định sẽ lấy lại công bằng cho con, con cứ yên tâm, con trai đáng thương của ta...."

Được an bình bao phủ Á Liên không chỉ không được an ủi, ngược lại càng cảm thấy thống khổ hơn, y cảm thấy những thứ này không phải là cái y muốn: "A ba, a ba, Á Liên thật đáng thương, các ngươi nếu tới muộn thêm chút nữa, con thật sự đã bị đánh chết, các ngươi sẽ không gặp được lại con, hu hu, Á Liên thật sự thật đáng thương, thật khổ mệnh..."

Tình Tử híp lại ánh mắt hẹp dài, trên khuôn mặt vô cùng kiều mị lộ vẻ âm ngoan độc ác, một đôi mắt đẹp sắc bén, vô cùng lãnh diễm.

Arthur đau lòng con trai, lúc này cũng phát uy, người này nổi lên tính tình hồ ly, một bên nhẹ giọng trấn an tâm tình còn đang bất an của con trai, một bên đang suy tính sách lược, mà Á Thanh ở bên cạnh, thấy a ca bị bắt nạt, không khỏi tức giận: "Á Liên ngươi nói xem, là ai đánh ngươi thành ra thế này, ta thay ngươi xả giận, thật sự là đáng giận, coi ta là người chết hay sao!" Á Thanh không bình tĩnh, khí chất thục nữ biến mất, ở bên cạnh đã muốn bùng nổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!