Chương 42: Tiểu Mộc Mộc cư nhiên là tiểu tam?!

"...... Có ý tứ gì?" Trên đầu Hắc Vũ toát ra vài dấu chấm hỏi.

Nhị hóa tạc mao, khó chịu nói: "Y dùng mông đẩy ta, ngu ngốc!"

Hắc Vũ "..." thì ra là như vậy, bình tĩnh trấn an vu mã nhà mình, con ngươi lục sắc của Hắc Vũ lóe ra anh sáng âm u lạnh lẽo, trong thôn trại còn có người Miya dám đối với vu mã nhà hắn như vậy.

"..... Em mau nói, sao lại gặp được y? Còn có y có đặc điểm gì?" Giọng điệu của Hắc Vũ lập tức trở nên lạnh lùng, thấy Hắc Vũ như thế, nhị hóa liền hưng phấn.

".....À, là trên đường nhỏ trở về từ nhà Lôi Nặc, người Miya kia bộ dạng..... nói như thế nào nhỉ, là người đẹp nhất mà tôi từng thấy, nhưng lại cho tôi cảm giác không thoải mái, cũng không biết chuyện gì xảy ra, tôi không thể nào thích y, rõ ràng yêu mị như vậy, còn mặc một bộ quần áo thanh lịch, thật sự là...." Nhị hóa liên tục lắc đầu.

Tuy rằng, y thực sự không nói rõ được nguyên nhân, tuy bộ dáng rất đẹp, đối phương tính tình khiến y đều không chịu nổi, nhị hóa tuy rằng ngốc hồ hồ, có đôi khi có chút não tàn, nhưng trời sinh đối với loại người này cảm giác lại cực kỳ mẫn cảm.

Vuốt ve sợi tóc mềm mại của nhị hóa, Hắc Vũ cúi đầu trầm ngâm một lát, rất nhanh trong đầu tìm được người này, sắc mặt nhất thời trở nên khó xem.

Hắc Vũ nhìn về phía cái gì cũng không biết vu mã nhà mình, trong lòng có chút lo lắng. "..... Tiểu Vũ, nghe ta nói, về sau không được đến nhà Lôi Nặc nữa." Ngữ khí vẫn cực kỳ nghiêm túc.

Nhị hóa nghi hoặc, y cảm giác được có gì đó trầm trọng cùng lo lắng trong lời nói của Hắc Vũ, có chút khó hiểu: "Vì sao? Tôi chỉ là đi xem bé con, tôi hiện tại mỗi ngày đều phải đến nhà Lôi Nặc dạy bé con ngôn ngữ, tôi nói cho anh nghe Hắc Vũ, bé con là đến từ cùng một nơi với tôi, tạm thời còn chưa biết ngôn ngữ nơi này, anh để cho tôi đi đi, tôi cam đoan sẽ không gây sự, hơn nữa, tôi cùng bé con còn là bạn bè nữa." Nhị hóa vẻ mặt hưng phấn.

Từ khi y đi đến nơi này, vốn không có bạn bè, người Miya nơi này không ở chung được, cứ cảm thấy y và Hắc Vũ không xứng đôi, nói là y đoạt mất Hắc Vũ, đều xa lánh nhị hóa, nhị hóa tự nhiên sẽ không đặt những người này ở trong lòng, nhưng sau lại có một thú nhân Miya nhìn trúng nhị hóa vừa mới đến, nhị hóa khi đó còn chưa cùng Hắc Vũ chính thức ở chung một chỗ, còn dây dưa một thời gian dài, bị Hắc Vũ chèn ép ghi hận trong lòng, đặt điều nói xấu, cũng không biết như thế nào, cuối cùng biến thành nhị hóa là kẻ nơi nơi câu dẫn thú nhân Miya.

Nhưng bởi vì không có chứng cứ, Hắc Vũ tại thôn trại cũng có uy vọng, cả đám không dám làm gì với nhị hóa.

Cho nên, lúc này gặp được đồng hương, có thể kết thành bằng hữu, nhị hóa vô cùng cao hứng. Hắc Vũ rất rõ, chỉ có điều....

"..... Đợi đã, bé con em nói là ai?" Hắc Vũ lần trước gặp qua tiểu Mộc Mộc, nhưng bé con trong lời nhị hóa, hiện lên còn cảm giác ấm áp thân thuộc, Hắc Vũ hơi hơi có chút ghen tị.

Nhị hóa chớp chớp đôi mắt to ngập nước, lúc này cũng quên mất chuyện mông đang đau, cao hứng phấn khởi: "Chính là đứa bé lúc trước Lôi Nặc kiếm về ấy, tôi thấy Lôi Nặc coi bé con giống như bảo bối, nếu không phải tiểu Mộc Mộc còn nhỏ, phỏng chừng Lôi Nặc này sẽ biến thành đại sắc lang đem tiểu Mộc Mộc ăn đến cặn cũng không còn..."

Nhị hóa vô cùng đắc ý nói ra suy nghĩ của bản thân với Hắc Vũ, không biết Hắc Vũ đang ôm y từ phía sau lắng nghe lúc này sắc mặt cũng chậm rãi hiện lên tối tăm, nhiệt độ ấm áp trong phòng cũng không ngừng giảm xuống.

Cánh tay ôm nhị hóa cũng không khỏi mạnh thêm vài phần.

"Tiểu Vũ, người bạn này của em không thể kết giao, nghe lời ta, ta sẽ không làm hại em..."

Nhưng mà....

Nhị hóa không hiểu, rốt cục là vì sao vừa mới nói gì trêu trọc đến Hắc Vũ lại khiến cho Hắc Vũ tức giận không nói, thế nhưng ngay cả đến bé con cũng bị ghét bỏ?! Đúng vậy là ghét bỏ, là loại chán ghét thật sâu không nói nên lời...

Hắc Vũ cùng bé con chưa từng chạm mặt qua, hai người cũng không quen biết, vì sao Hắc Vũ lại chán ghét bé con, này thật sự là không hợp tình hợp lý.

Nhị hóa rất khó hiểu, y đối với bé con rất có cảm giác, Hắc Vũ nói lời này làm cho y hoang mang không thôi: "Vì sao vậy, Hắc Vũ, bé con tốt lắm, rất ngoan ngoãn nghe lời, hẳn là không có đắc tội anh nhỉ."

Hắc Vũ thấy vu mã trong lòng vẫn là không nghe lời, không khỏi thở dài.

"Đừng có bất kỳ quan hệt gì với nó, nghe lời ta, việc này có thể..... rước lấy một thân phiền toái, như em nói bé con kia tuy không làm sai chuyện gì nhưng mà Lôi Nặc, hai người bọn họ nếu còn tiếp tục như thế này, sớm hay muộn cũng sẽ bị lôi ra du hành thị chúng, nếu em tiếp tục gặp gỡ nó, có thể những người khác lại nói những điều nhảm nhí." Hắc Vũ lo lắng nói.

Lại gặp phải loại chuyện này xảy ra.

Thật sự nhìn không ra, Lôi Nặc thoạt nhìn như một thú nhân có tính cách trầm ổn, trong thôn trại lại có chút uy vọng, gây ra sự tình không chút đúng mực như vậy, làm sao lại không biết nặng nhẹ vậy chứ.

Nguyên bản đối với Lôi Nặc còn có vài phần bội phục cùng tôn kính, lúc này bởi vì buổi nói chuyện cùng nhị hóa, chút kính nể này đã xảy ra một chút thay đổi vi diệu.

"Không phải chứ, nghiêm trọng như vậy?" Nhị hóa hồ nghi không thôi, còn tưởng rằng Hắc Vũ lại lừa y, cùng y nói giỡn, thấy sắc mặt Hắc Vũ nghiêm chỉnh, nhị hóa không khỏi nóng nảy, y thật sự muốn cùng bé con kết giao bạn bè mà.

Nghe Hắc Vũ nói, giống như bé con đã vô hình làm ra chuyện gì không tốt?

"Hắc Vũ anh nói một chút, rốt cục là bé con làm sao? Anh nói như vậy khiến tôi đều sốt ruột, cứ cảm thấy không thể nào, nếu anh không nói rõ, hôm nay tôi sẽ không để anh yên!" Nhị hóa thấy Hắc Vũ không quan tâm, rõ ràng mạnh bạo đe dọa.

Mãnh liệt áp khí tập kích, sát ý lạnh thấu xương đập vào mặt. Đôi con ngươi lục sắc của Hắc Vũ trở nên âm trầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!