Nhiệt độ trong lò nướng không thể quá cao hoặc quá thấp, nếu không bánh sẽ bị cháy, nhưng nếu quá nhỏ thì không thể chín bánh. Tiểu Mộc Mộc nhìn chằm chằm vào lò nướng, ngọn lửa đo đỏ khiến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, bé cũng không ngại nóng, muốn nhìn ra có động tĩnh gì không, thường thường đi qua đi lại, xem bánh trong lò đã được hay chưa.
Lôi Nặc bị hành động đáng yêu của tiểu vu mã nhà mình làm nở nụ cười, lên tiếng trấn an xao động trong lòng bé :
"Còn phải đợi một lúc, thời gian ngắn thì bánh chưa chín được"
Bé con gật gật đầu, có chút mất mát, nhu nhu lên tiếng: "À..."
Nhưng vừa nói xong, bé con lại chạy tới một bên ngồi trông coi.
Thời gian nướng bánh phải từ từ, không thể vội vã, Lôi Nặc thấy mọi thứ cũng ổn, lửa bên trong bếp đã đủ nóng, bèn quay đi thu thập một chút xung quanh, đem khuôn đúc lần lượt rửa sạch, Lôi Nặc không thể chấp nhận thứ gì không sạch sẽ, phàm là thứ có điểm không vừa mắt đều đem đi rửa sạch.
Thản nhiên nhìn thoáng qua người ở bên kia đang cười âm hiểm không dứt , quay lưng về phía hắn, cầm hai cục bột nặn nặn hồi lâu, cũng không có thấy nặn ra được hình dạng gì.
Lôi Nặc nghĩ trong lòng, lát nữa làm xong chỗ này cho cái tên người Miya kia ăn xong rồi kêu y cút nhanh đi.
Đem khuôn, chậu, cán bột đều rửa sạch sẽ, lại mặc vào cái tạp dề hoa hồng nhạt, đeo đôi gang tay bằng da báo vào, Lôi Nặc vỗ vỗ bé con còn đang ngồi xổm bên cạnh lò nướng. Nóng như vậy, cũng không biết ngồi xa ra, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đều sắp bị nướng chín.
"Đến, lại đây chút, ta lật mặt bánh"
Bé con hoan hỉ chạy sang một bên, nhìn chằm chằm lò nướng, Lôi Nặc đeo găng tay cầm một cái que gắp, hơi dùng sức, đem bánh lật lại, động tác cũng không thể quá mạnh, nếu không sẽ làm cho bánh đã gần thành hình bị vỡ.
Khoảng mười phút sau, một mùi hương của bột hồng lăng và kiều mạch phiêu tán đi ra, cái loại mùi vị hỗn hợp này rõ ràng khiến người khác mê mẩn, câu dẫn nước miếng đều muốn chảy ra.
Theo sau đó là hương vị của mứt táo, mơ hồ có thể thấy được hương vị ngọt ngào ngon miệng trong đó.
Bé con trông mong nhìn, gấp gáp vô cùng, chốc lát nhìn Lôi Nặc bên cạnh, chốc lát lại nhìn lò nướng, con sâu tham ăn trong bụng bị gọi ra, khiến cho nước miếng tràn lan. Nếu không có Lôi Nặc đứng bên cạnh, bé con thật sự muốn vươn tay ra lấy.
Nhị hóa bên kia đang cười u ám rốt cục cũng nặn bột xong, nhưng y lại không muốn cho hai người kia xem, còn cố ý che đậy, lúc này ngửi được mùi điểm tâm, liên tục lau nước miếng. Lấy tốc độ sét đánh sáp lại gần Mộc Mộc như người không xương, cười hì hì, vẻ mặt đầy lưu manh, vừa thấy là biết ngay đang chột dạ do làm chuyện gì xấu xa.
"Được rồi sao? Tốt lắm... cũng sắp đến giờ, đều thấy được tiểu Mộc Mộc đang sốt ruột."
Nhị hóa tùy tiện nói, bé con trợn tròn ánh mắt, thở phì phì, hung hăng trừng mắt liếc y một cái.
Rõ ràng chính y đang sốt ruột mới đúng? Sao lại đổ lên đầu bé thế chứ... đáng ghét muốn chết!
Chắc chắn Lôi Nặc sẽ nghĩ bé là đứa nhóc tham ăn, có thể vì thế mà không thích bé hay không?
Bé con cúi thấp đầu, ánh mắt đảo đảo nhìn về phía Lôi Nặc bên cạnh lò nướng, Lôi Nặc dường như không nghe thấy. Phù — thật là may, không bị phát hiện! Vỗ vỗ ngực, bé con vẻ mặt đầy may mắn.
"Được rồi." Ngay sau tiếng nói của Lôi Nặc, hai người Miya đang đợi chờ đồng thời vui sướng hoan hô, bé con rất hứng phấn, ở một bên sôi nổi, trong bếp lửa vẫn còn đang cháy, độ nóng rất cao, găng tay bằng da thú bên cạnh lò cũng bị nhiệt độ làm mềm ra, nhìn hai người Miya vẻ mặt hưng phấn cùng chờ mong, Lôi Nặc vẻ mặt bất đắc dĩ, hai cái tên tham ăn này!!!
"Được rồi, được rồi, có điều phải đợi một lát, đợi đến lúc nguội rồi mới ăn được, nghe không." Lôi Nặc nói với tiểu vu mã nhà hắn, bé con mím mím môi cười trộm gật đầu.
Nhị hóa cũng vội vã đáp ứng theo: "Biết rồi, biết rồi, mau lấy ra nữa đi," Chết tiệt, Lôi Nặc thật là, làm sao lại có thể biết làm nhiều đồ ăn ngon như vậy chứ, nếu Hắc Vũ nhà y bằng một nửa như hắn thì tốt biết mấy.
Nhị hóa vừa hâm mộ vừa ủy khuất nghĩ. Nhưng mà, đợi đến lúc những điểm tâm khác được mang ra, chút ủy khuất trong lòng nhị hóa đều biến mất vô tung vô ảnh, hồng lăng tại thời điểm nghiền ra bột có màu đỏ nhạt, rất trắng, cơ hồ không nhìn ra màu đỏ, cho nên khi nhào nặn bột hoàn toàn không nhìn ra đặc thù của bột hồng lăng, đến khi nướng chín lại thành màu đỏ tươi, vì thế, theo động tác dùng đồ gắp của Lôi Nặc đi ra là những chiếc bánh cân xứng trong suốt như thủy tinh đỏ ra lò.
Bột hồng lăng đúng như tên của nó, khi làm điểm tâm cần nhiệt độ cực cao, từ màu đỏ nhạt sẽ chuyển thành đỏ tươi, nhưng màu đỏ này không phải là màu đỏ diễm tục, làm cho người ta nhìn vào không có cảm giác thèm ăn, mà là màu sắc trong suốt ngon miệng, khi bỏ thêm bột kiều mạch, làm cho bột khi tạo hình cứng chắc dễ dàng cầm ở trên tay khi ăn.
Mười sáu cái bánh trong suốt như thủy tinh đỏ nhất nhất được đưa ra, đặt trên một mặt bàn lớn đã được lau vô cùng sạch sẽ, chiếc bàn này là do Lôi Nặc thích màu bạc, từng chút từng chút, tựa như điêu khắc một tinh phẩm hoàn mỹ làm ra.
Bé con cùng nhị hóa đang hết sức nôn nóng đứng ở một bên, nhìn điểm tâm đang cuồn cuộn hơi nóng bốc lên, nước miếng chảy ròng ròng.
Hu hu, thật sự rất muốn ăn luôn. Tay nhị hóa vừa mới vươn ra, đã bị đánh trở về, vừa ngẩng đầu lên liền đối mặt với đôi con ngươi màu vàng lạnh như băng, nhị hóa run run một chút, không cam lòng rút tay về: "Thật sự là keo kiệt!"
Đều làm xong, cũng không cho y ăn. Nhị hóa khinh thường hoài nghi, Lôi Nặc kia là lừa y à.
"Đợi đã, đợi bớt nóng rồi ăn, ăn lúc này, không sợ miệng bị bỏng thì ăn đi"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!