Hạ Dạ Bạch đã bị vũ lâm quân bắt lấy kéo đi, thấy tay của một người khác đã đưa đến bên người Tịch Nhan, hắn chợt nổi giận, hung hăng trợn mắt nhìn Cảnh Đế mặc Hoàng Long bào đang ngồi trên cao kia, vung người thoát khỏi khống chế của đám lính, đám ngự lâm quân bị hắn vung ngã xuống đất, hắn nhào tới Tịch Nhan sau đó quay sang đám vũ lâm quân đang kéo Tịnh Nhan đá mạnh một cước, kéo Tịch Nhan che chở trong ngực, ngẩng đầu quát to, "Ai dám động Nhan Nhan, ta cắn hắn chết ngay."
Mấy người khác liếc nhìn đồng bọn đang ngã lăn quay trên đất lại liếc nhìn lên trên đài, mọi người đều dõi mắt nhìn Tịch Nhan, vẫn chưa phát hiện, mấy vũ lâm quân không phải nhìn Cảnh Đế, mà là Lệ Phi bên cạnh Cảnh Đế, Tịch Nhan được Hạ Dạ Bạch che chở trong ngực, đương nhiên cũng không phát hiện.
Đầu ngón tay Lệ Phi đặt trên chén rượu khẽ giật, nháy mắt một cái, vũ lâm quân đó liếc nhìn sang, hung hãn đánh Hạ Dạ Bạch cùng Tịch Nhan.
"Lui ra, khai yến."
Cảnh Đế ngồi trên đài nhìn Hạ Dạ Bạch che chở Tịch Nhan, tuy lời nói này không đầu không đuôi, bất quá dù sao cũng là vua một nước, hoàng thượng đã lên tiếng, còn ai dám tiếp tục khua tay múa chân.
"Hoàng thượng."
Đôi mắt Lan Phi nhìn chằm chằm Cảnh Đế, không chịu buông tha: "Tuy tính tình Thất hoàng tử chẳng khác nào đứa bé lên bảy, nhưng lại bất kính với hoàng thượng trước mặt nhiều người như vậy, phải khiển trách."
Lệ Phi ngồi bên cạnh đã đặt chén rượu lên bàn, cười khẽ một tiếng, "Lan Phi muội muội đã biết Thất hoàng tử tâm tính như đứa trẻ, thì cần gì phải tính toán chi li với nó làm chi."
Lan Phi cắn chặt răng, hung hăng trợn mắt nhìn Lệ Phi, còn tính nói gì đó, lại bị Cảnh Đế ngăn chặn: "Lan Phi luôn rộng lượng, cớ gì cứ phải truy đuổi chút chuyện cỏn con này, hôm nay là sinh nhật Lan Phi, nên vui vẻ mới phải, chớ bận tâm chuyện này."
Tuy giọng nói kia rất ôn hòa, nhưng không cho phép thương lượng.
"Bảo đói bụng mà, chờ thức ăn dọn lên thì ăn nhiều vào."
Lời này không giống một hoàng thượng nói chuyện với hoàng tử, mà ngược lại giống một người cha nói chuyện với con trai, sắc mặt của Lan Phi liên tục biến đổi, tay Hạ Minh Húc đang cầm tách trà cũng cứng đờ, Hạ Thiên Thần đang nói chuyện với Mạc Vân Phỉ cũng nhói lòng, chẳng hiểu sạo lại thấy phiền muộn.
Món ngon rượu ngọt được bày ra bàn, sơn hào hải vị cộng với những làn gió đêm thổi tới, hơi se lạnh, tiếng nhạc du dương, ca múa mừng cảnh thái bình, và những tràn pháo tay náo nhiệt.
Tịch Nhan ngồi im tại chỗ, khóe mắt trộm liếc Cảnh Đế trên đài, lúc này hắn tươi cười uống rượu cùng Lan Phi, thỉnh thoảng còn nói vài câu với Lệ Phi, rất thản nhiên như là chuyện vừa rồi hoàn toàn không có xảy ra, trong đầu Tịch Nhan như có gì đó thoáng hiện lên, bỗng nhiên xoay người nhìn chằm chằm Hạ Dạ Bạch ăn như hổ đói.
Ánh mắt của Cảnh Đế nhìn Tiểu Bạch rất quái dị, đối với Hạ Dạ Bạch rất bao dung, tình huống mới vừa rồi cho dù tình cha dành cho con cũng trách cứ vài câu, thế nhưng Cảnh Đế không nói gì, ánh mắt nhìn Hạ Dạ Bạch rất trìu mến.
Nói hắn sủng ái Hạ Thiên Thần, nhưng bây giờ nghĩ lại luôn cảm thấy có rất nhiều tính toán ở bên trong, Hạ Thiên Thần bây giờ tuy rằng rất phong quang, được ủng hộ rất nhiều, nhưng trên thực tế không có gì cả, trái lại còn bị đẩy ra nơi đầu sóng ngọn gió, rất nhiều chuyện khó khống chế được.
Nhưng Hạ Dạ Bạch tuy rằng bị mọi người lăng nhục, coi thường, lại không ai muốn mạng của hắn.
Đây là Lưu Ly, người trong vương triều phong kiến đều chú ý bối phận, cha và con trai cũng có nhiều điều ngăn cách, huống chi hắn lại là hoàng thượng, giống như lúc ở Đông Thần phủ, Cảnh Đế làm trò trước tất cả văn võ đại thần, nhưng dùng một phương thức rất uyển chuyển biểu đạt đạt áy náy của mình.
"Nhan Nhan, ta đau bụng."
Tịch Nhan chống cằm, vẻ mặt suy tư, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào Cảnh Đế, ánh mắt của những người khác trong điện đã đổ dồn về phía nàng, thậm chí có người còn chỉ trỏ, nhưng nàng vẫn không nhận ra, tận đến khi Hạ Dạ Bạch lấy cái tay dính đầy dầu mỡ kéo áo nàng, nàng mới giật mình định thần lại.
"Làm sao vậy?"
Tịch Nhan thấy Hạ Dạ Bạch lấy tay ôm bụng, cau mày, lập tức đoán được bảy tám phần, "Ai bảo ăn nhiều như vậy."
Cũng không biết hắn đau bụng thật hay là làm bộ làm tịch, có điều ở đây nhiều người như vậy, Tịch Nhan vẫn đối xử với hắn như một tên ngốc, động tác vẫn dịu dàng như trước, rất cẩn thận dịu dàng.
"Bụng đau sao? Tạm thời thiếp không đi được."
Tịch Nhan nằm úp bên tai hán, cẩn thận liếc mắt nhìn bốn phía, "Nếu như có thể nhịn thì cố nhịn một chút."
Trong hoàng cung không thể so với bên ngoài, hơn nữa nàng cũng biết bản lãnh của hắn, bất quá không ở bên cạnh hắn thì nàng sẽ không yên lòng.
"Đi ra ngoài làm ít chuyện, tự mình cẩn thận ứng phó, ta sẽ trở về rất nhanh."
Hạ Dạ Bạch gục người xuống bàn, kêu ui da, trông rất chân thật.
Mọi người nói hắn ngu, lại thấy hắn như vậy đương nhiên cũng không lấy làm lạ, đều che miệng, âm thầm pha trò.
"Lão Thất làm sao vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!