Chương 3: (Vô Đề)

Lúc Ưng Nhi tỉnh lại, gặp phải tình trạng này, chỉ có thể dùng từ vô cùng phẫn nộ để hình dung về nó, tất nhiên là tôi phải tìm mọi cách trấn an, để nó bình tĩnh lại, mất rất nhiều công sức, mới khiến nó mang thư bay đi.

Sau đó, thái sư phụ cũng rời đi.

Ngày thái sư phụ đi, tôi tiễn người ra đến ngoài thành, quỳ trên mặt đất, cung kính hướng người dập đầu nói lời từ biệt.

Thái sư phụ rất vui vẻ, nhưng ngoài miệng lại nói: "Quên đi quên đi, không cần phải long trọng như vậy."

Tôi "Dạ" một tiếng rồi đứng lên phủi bụi trên đầu gối.

Thái sư phụ "…"

Ngày ấy trời xanh mây trắng, tôi đứng dưới ánh mặt trời nhìn theo thái sư phụ, nhìn ông ấy đi được một khoảng rất xa rồi mới giơ tay lên, đưa lưng về phía tôi mà vẫy, nửa phần lưu luyến cũng không có.

Tôi có chút hâm mộ nghĩ, có lẽ vân du[1] là một chuyện rất thú vị.

[1] vân du: du ngoạn, lang thang, rày đây mai đó.

Sau đó tôi bắt đầu hành nghề y ở Diêm thành.

Trong những người mà tôi cứu trị trên đường đi, thì ra có mấy người nhà ở Diêm thành, lúc gặp lại tôi ở đây, liền vui vẻ giúp tôi giới thiệu khắp chốn, nhất thời có rất nhiều người nghe danh mà đến.

Trong lòng tôi đã có tính toán, đối với người có tiền, vậy tôi sẽ thu tiền khám chữa cao hơn một chút, người có gia cảnh nghèo khó thì tôi thu ít đi chút, nếu như cơ khổ đến không xu dính túi, đến chữa bệnh thì tôi cũng sẽ không cự tuyệt.

Tựa như đứa bé mà tôi vừa mới mở cửa đã gặp vào một sáng nọ, nó e dè đứng nép bên cạnh cửa nhìn tôi, áo quần trên người lam lũ, hai chân để trần, nói với tôi:

"Có thể nào xem bệnh giúp bà nội đệ với được không? Tốn bao nhiêu tiền mới được? Ðệ, đệ chỉ có ngần này."

Nó vừa nói vừa mở hai lòng bàn tay, trong mỗi lòng bàn tay chỉ có một đồng tiền.

Tôi gật đầu, đeo hòm thuốc trên lưng rồi đi theo nó, đứa bé dẫn tôi tới một ngôi miếu thờ Quan đế bỏ hoang ngoài thành, bên trong này dĩ nhiên lại rất đông đúc, có rất nhiều ăn xin lưu lạc đều tá túc ở đây, nó dẫn tôi đi tới gần chiếc chiếu rách rưới ở một góc tối tăm, một bà lão gầy giơ xương nằm trên đó, thần trí mơ hồ, như sắp hấp hối.

Tôi bắt mạch, lại kiểm tra bựa lưỡi của bà, cũng không phải chứng bệnh nan y gì, chỉ là do sốt cao khởi phát đột ngột, bởi vì không điều trị kịp thời, nên trở thành bệnh lao, vô cùng hung hiểm.

Ðứa bé khẩn trương nhìn tôi, tôi liền híp mắt cười lên với nó.

"Không cần lo, tỷ sẽ chữa cho bà ấy."

Biểu tình căng thẳng trên gương mặt nhem nhuốc của nó bỗng chốc trở nên thả lỏng, hai ánh mắt như phát ra tia sáng.

Tôi đi một vòng quanh miếu Quan đế, bà lão rất nhanh sẽ có thể ngồi dậy ăn cơm uống nước như bình thường, dường như thằng bé rất vui, nắm lấy hai đồng tiền định nhét vào tay tôi.

Tôi lấy hai tay giấu ra đằng sau, híp mắt cười, "Ít quá, tỷ sẽ không lấy."

Nó ngẩn người, mấy người ăn xin xung quanh vây lại đây, ấn đầu nó nói: "Còn ngẩn người làm gì? Tiểu Nguyệt cô nương mang lòng Bồ Tát không thu tiền của ngươi, còn không mau quỳ xuống dập đầu lạy Bồ Tát đi."

Ngay cả bà lão vẫn còn suy yếu kia cũng giãy dụa đứng dậy khỏi chiếu, nâng hai tay định dập đầu với tôi.

Tôi vội vàng đỡ lấy bà, còn tỏ ra phiền não nói: "Bà đừng dập đầu, thái sư phụ con nói con bối phận nhỏ, có được người ta dập đầu thì cũng phải dập trả, mọi người cứ dập đầu vậy, đầu con chắc sẽ mẻ luôn mất."

Diêm thành sông nước uốn quanh, mạng lưới kênh rạch dày đặc, khí hậu cũng rất tốt, tôi ở trong này hành y chẩn bệnh, ngày ngày cũng thật sự bình yên, đảo mắt đã trôi qua hai tháng.

Chính là tôi thì bình yên, còn giới y dược Diêm thành lại sôi trào. Hai tháng sau, có một ngày, các hương thân[2] dẫn theo mấy người xa lạ hùng hổ tìm đến cửa hàng của tôi, muốn nói chuyện với tôi.

[2] hương thân: văn thân (nhân sĩ, thân hào, thư lại ở địa phương và các viên chức về hưu) trong làng, huyện, ở đây là chỉ Diêm thành.

Tôi nghe xong nửa ngày mới hiểu được, những người này là chưởng quầy hiệu thuốc bắc và quán chủ của y quán có danh tiếng trong thành, cùng đi theo những hương thân kia, đến đây nói tôi phá quy củ.

"Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, trong giới thầy thuốc với nhau cũng có luật lệ của chính mình, làm nghề y xem bệnh khám bệnh thì phải thu tiền, tất cả các y quán trong Diêm thành đều dùng một bảng giá giống nhau, cô nương làm việc tùy ý như vậy, thật là phá cả quy củ!" Một lão giả vừa kích động vừa nói đến nỗi nước miếng bay tung tóe, tôi lén lút lui về sau một bước, nhưng lại có người xông lên từ sau lưng ông ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!