Tôi đã bị dọa đến choáng váng, ánh mắt bị che khuất cũng không biết đường tránh, sư phụ vừa hỏi thì lập tức đáp ngay, bởi vì sợ hãi, mà giọng nói có phần run rẩy.
"Không, không có việc gì, Vương giám quân tìm con, ông ta không cho con đi, con không có hạ dược ông ta, đây là do con tự mình gây ra, không phải, là do ông ta muốn…"
Mắt tôi bị che khuất, trong lòng cuống quýt sốt ruột, trong bóng đêm nói năng lộn xộn, ngay cả tôi cũng không biết mình đã nói cái gì nữa.
Bàn tay trên mắt đã dời đi, tôi còn chưa kịp mở mắt đã bị ôm lấy, là sư phụ, hai tay người nâng tôi lên khỏi giường ôm vào lòng, làn da nóng hổi cùng giáp bạc lạnh lẽo kề sát nhau, thoải mái đến nỗi khiến tôi phải thở dài.
Tôi muốn vươn tay ôm lại sư phụ, nhưng khi nâng tay lên liền cảm thấy cả người sư phụ cứng ngắc, mỗi nơi đều căng chặt đến cực điểm, tôi cả kinh, quay đầu định lên tiếng, lại nhìn thấy gân xanh trên sườn mặt sư phụ nổi hằn, mạch máu nhảy lên.
Cho dù là người chưa từng đọc sách thuốc cũng biết, đây là phản ứng của một người khi giận dữ, trái tim mới buông lỏng của tôi lại bị treo lên cao, tôi lắp bắp: "Sư phụ, con không sao, con có thuốc, sáng mai sẽ đỡ hơn thôi."
Một lát sau sư phụ mới trả lời tôi, chỉ bằng một từ đơn giản: "Ừ." Sau đó chậm rãi buông ra, ngẩng đầu lên, đứng thẳng người ở cạnh giường tôi.
Tôi mẫn cảm nhận ra sư phụ muốn rời đi, lập tức muốn giữ người lại, nhưng sư phụ đã xoay người, thân thể tôi không có sức lực nên không thể khống chế được hành động của mình, cả nửa người đều nhoài cả ra ngoài, cuối cùng chỉ bắt được có một góc áo choàng của sư phụ.
Sư phụ nhanh chóng quay đầu lại đỡ được tôi, cẩn thận đặt tôi lại lên giường.
"Sư phụ, người muốn đi đâu?"
Sư phụ ngừng một chút, trả lời tôi: "Ta đi bảo Phượng Ca vào chăm sóc cho con."
"Ông ta đã bị dọa sợ, sau này sẽ không dám đến tìm con, sư phụ, người đừng đi, đừng để ý đến ông ta nữa." Dưới tình thế cấp bách, ngay cả ba chữ Vương giám quân tôi cũng quên nói, lời của Quý tiên sinh văng vẳng bên tai tôi, y nói sư phụ càng để ý đến tôi, tôi liền càng trở thành nhược điểm trong mắt người khác, tôi không muốn như thế.
Tôi nói một hơi, tay vẫn còn níu lấy áo choàng sư phụ, chết cũng không chịu buông.
Bước chân sư phụ ngập ngừng, tôi hít vào một hơi, đổi sang chính sách ai binh[1]: "Đừng gọi Phượng Ca, sư phụ người đừng đi, giúp con xoa thuốc được không? Con đau, cả người đều đau."
[1] dùng sự thương xót để làm lay động, mủi lòng người khác nhằm đạt được mục đích gì đó.
Sư phụ nghe đến đó liền khom người, cầm lấy bàn tay đang níu áo choàng người của tôi, giọng điệu như chợt thở dài.
"Được, ta không đi, thuốc ở nơi nào? Ta xoa thuốc cho con."
Phượng Ca vào hai lần, đưa nước ấm và khăn sạch đến, hai lần đều nhìn tôi hít hít nước mũi, nghe mà ruột tôi cũng thắt lại.
Mỗi lần Phượng Ca đi ra ngoài, ngoài phòng liền truyền đến tiếng nói chuyện, trong đó giọng Hàn Vân là dễ phân biệt nhất, tôi còn nghe thấy giọng Từ Bình, hỏi Phượng Ca có phải là người Vương giám quân đưa tôi về hay không? Giọng điệu rất đáng sợ, khác hẳn với bình thường, hại tôi không dám tưởng tượng vẻ mặt khi nói chuyện của cậu ta là cái dạng gì nữa.
Sau đó sư phụ vẫn ra ngoài hạ lệnh thì bọn họ mới chịu yên tĩnh lại, khi trở về sư phụ đóng cửa lại, rồi đốt đèn trên bàn lên.
Tôi tự giác vươn tay ra, sư phụ đem bình thuốc đổ vào lòng bàn tay, sau đó chậm rãi xoa lên tay và mặt tôi, ngón tay to lớn của sư phụ lướt qua những vết sưng phù, cảm giác mát rượi tràn ngập, khi xoa lên mặt tôi, vết chai trên tay người nhẹ nhàng cọ qua khiến tôi kìm lòng không đậu nhắm mắt lại, như con mèo nhỏ được vỗ về mà không tự giác cọ cọ vài cái vào tay người.
Ngón tay sư phụ ngừng một chút, sau đó mới tiếp tục động tác xoa thuốc, tôi nghe thấy những tiếng thở dài từ trên đỉnh đầu, sau đó là tiếng nói chứa đựng sự khắc chế của sư phụ.
"Đau không?"
Tôi mở mắt ra, nhìn thấy mặt sư phụ, tuy bằng biểu tình bình tĩnh, nhưng sắc mặt tái nhợt.
Đột nhiên tôi có chút lo lắng, nhìn kỹ người rồi nói đáp: "Không đau, sư phụ người có sao không? Bọn họ nói có lính Liêu đến cắt cỏ…"
Tôi nói không đầu không đuôi như vậy, thế mà sư phụ cũng hiểu được, trả lời tôi: "Khi ta dẫn người đến đó thì người Liêu đã đi rồi, thôn trang bị tổn hại nghiêm trọng, người cần cứu trợ rất nhiều, cho nên mới trì hoãn thời gian hồi doanh."
Tốc độ nói của sư phụ không nhanh, nhưng so với bình thường thì đã nhiều lời hơn rất nhiều.
Tôi nghĩ đến lời của thủ vệ cửa doanh, trong lòng cảm thấy rất thương những thôn dân này.
"Thôn trang bị thiêu sao? Có người bị thương không ạ?"
"Có."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!