Vào hôm sau ngày nhập doanh, tôi đã từng trịnh trọng hứa với sư phụ tuyệt đối không hạ dược người khác, sư phụ còn nói, nếu tôi nuốt lời, thì người sẽ cho Từ Bình đưa tôi về ngay lập tức, không cho đi theo người nữa.
Sư phụ luôn là người nhất ngôn cửu đỉnh, nếu người đã nói như vậy, tôi tất không thể phạm phải, cho dù là trong bất cứ tình huống nào cũng vậy. Huống hồ đây còn là ở cửa quân doanh, tôi làm cái gì cũng đều là chuyện xảy ra trước mắt bao người, cái tay của gã con ngự y kia vẫn còn đặt trên vai tôi, nhưng trên người tôi mặc nam trang, lại quân y mới đến, dù bị người ta thấy thì cũng không bị sao cả.
Trong lòng tôi yên lặng thở dài, hỏi hắn: "Vương giám quân tìm tôi làm gì?"
"Không phải chỉ tìm mình ngươi." Hắn lườm tôi: "Không phải tất cả quân y ở đây đều đi đấy sao?"
"Tôi biết rồi, tôi sẽ đi với mọi người, mà vị huynh đài này…"
Bên cạnh lập tức có người ngắt lời tôi: "Đây là công tử nhà Lý ngự y, Lý công tử gia thế hiển hách, tam đại quốc thủ[1], ngự y thế gia…"
[1]: Người có tay nghề giỏi trong nước, như nghề y, đánh cờ…
Tôi nghe đến lỗ tai cũng ngứa, "ồ" một tiếng ngắt lời hắn ta, sửa giọng: "Lý huynh."
Người đứng bên cạnh lại nói: "Sau này Lý công tử cũng sẽ vào cung làm ngự y, ngươi hãy cẩn thận đấy."
Tôi nén nhịn cảm giác muốn ngoái lỗ tai, lại đáp: "Như vậy Lý ngự y công tử, có thể thả tay xuống hay không? Tiểu đệ có thể đi đứng được, cho nên không cần người đỡ."
Lý công tử hừ một tiếng, lúc này mới đắc ý dào dạt thu tay, bỏ lại một câu: "Mau đuổi theo." Nói xong liền dẫn đầu mọi người đi về phía trước.
Tôi bị kẹt ở giữa, rất là bất đắc dĩ bước theo bọn họ, ánh mắt nhìn gã Lý công tử đang nghênh ngang ở đằng trước, trong lòng lại nhớ đến sư phụ đang mang binh ra ngoài, chỉ hận mình không có cánh, không thể bay đến gặp người.
Chỗ của Vương giám quân luôn rất dễ nhận ra, đó chính là ốc xá xa hoa nhất trong doanh. Phía dưới trải thảm, trong phòng lại xông hương, chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, ốc xá này lại như có mang chút hương vị vàng son, cũng không biết thủ hạ ông ta đã làm bằng cách nào nữa.
Đợi ở bên ngoài đại sảnh một lát, sau đó hai vệ sĩ mặc cẩm y đưa chúng tôi vào phòng, bên trong bàn ghế trà nước đều có, nhưng lại không thấy Vương giám quân đâu cả.
"Các vị cứ ngồi trước, giám quân sẽ về ngay." Hai vệ sĩ kia nói xong liền đóng cửa đi, mặc kệ những lời nghị luận ở bên trong.
Tôi thấy trên bàn có trà nóng nước ấm, còn có cả bánh nữa, tôi nhịn không được liền ngồi xuống ăn một cái, bánh làm bằng gạo nếp, bên trong đó nhân đậu đỏ, cảm thấy rất ngon, tôi liền vươn tay cầm thêm một cái nữa.
Quân y có hơn mười người, đều vây quanh người Lý tiểu ngự y nói chuyện, nói rồi liếc nhìn tôi vài lần, sau đó lại tiếp tục trận to trận nhỏ.
Tôi lười quan tâm đến việc bọn họ nói gì, miệng ăn bánh đậu đỏ, lại tự rót ình một chén trà.
Cửa mở, vài quân y được mời ra ngoài, bọn họ hỏi có chuyện gì vậy thì vệ sĩ đến mời lại nói giám quân đang ở một phòng khác chờ bọn họ, bọn họ liền đi theo hắn.
Một lát sau, lại có một vài người rời đi, cứ lặp đi lặp lại như thế, cuối cùng chỉ còn lại có tôi cùng Lý tiểu ngự y.
Bên cạnh Lý tiểu ngự y không còn ai, rốt cuộc cũng hạ mình mở miệng nói chuyện với tôi.
"Ngươi, lại đây."
Tôi đang ăn, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn hắn một cái, lại cúi đầu tiếp tục uống trà.
Hắn giận: "Này, đang nói chuyện với ngươi đấy."
Tôi nhìn trái nhìn phải, quả thật chẳng còn ai cả, đành không thể không trả lời hắn: "Chuyện gì?"
Hắn ho khan một tiếng, cũng nhìn trái nhìn phải, thấy tôi không có ý định động đậy, lại đi đến ngồi xuống cái ghế bên cạnh tôi, lại ho khan hai tiếng mới mở miệng.
"Ta vẫn muốn hỏi ngươi, ngày đó… ngươi làm sao mà biết được độc giám quân trúng là hàn độc? Sắc mặc ửng hồ, bựa lưỡi dày, người nóng, đây rõ ràng là triệu chứng của trúng nhiệt độc."
Ban đầu tôi còn có chút đề phòng với vị ngự y công tử này, lúc này nghe hắn hỏi một cách không tình nguyện như vậy, giọng điệu đứt quãng nhưng bộ dạng vẫn kiên trì muốn hỏi, trong lòng tôi lại có chút buồn cười.
Xem ra hắn nghẹn cũng thật lâu, đáng thương truyền nhân ngự y cao ngạo này, muốn hắn hạ mình không ngại học hỏi kẻ dưới như tôi đây thật sự là làm khó cho hắn.
Hắn để ý đến chuyện này, rõ ràng là không tình nguyện, nhưng vẫn mở miệng hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!