Người đứng ở bên kia bờ sông chính là nam nhân có đôi mắt phượng mà tôi gặp trong rừng ngày ấy, tôi hoàn toàn không có hảo cảm với người này, ngày đó Hàn Vân cùng tôi không để ý nguy hiểm cứu bọn họ khỏi vuốt gấu, lại khiến mình rơi vào hiểm cảnh, nếu không có sư phụ đến cứu, nói không chừng tính mạng đã bị ném mất, mà hắn thì ngược lại, nháy mắt chạy mất, ngay cả một câu cũng không để lại.
Tôi hung tợn nhìn hắn, còn hắn thì vẻ mặt thoải mái, còn vẫy vẫy ta với tôi, như là muốn tôi đi qua đó vậy.
Tôi làm như hoàn toàn không phát hiện ra điều đó, xoay người bước đi. Đây chỉ mới là lần thứ hai tôi gặp hắn, nhưng cũng là lần thứ hai tôi suýt chết trong tay hắn, loại sát tinh này, không phóng độc hắn đã là tốt rồi, còn muốn tôi hàn huyên với hắn ta ư?
Hắn thấy tôi sắp đi, cũng không tỏ vẻ tự cao tự đại nữa, băng qua vùng nước cạn đi tới, cười hì hì: "Giận sao? Vừa rồi là ta thất thủ, chắc là dọa đến ngươi à?"
Tôi mặc kệ hắn, tiếp tục nghiêm mặt đi về phía đại doanh.
"Ngươi chạy cái gì? Sợ ta sao?"
Nam nhân chân dài, chỉ sải vài bước đã đuổi kịp tôi, tôi đành dừng chân, xoay người sang ngẩng mặt lên nhìn hắn, một bàn tay đút trong tay áo, xiết chặt lấy chiếc khăn.
"Ngươi tên gì? Lần trước ngươi cùng với bằng hữu của mình giết con gấu kia, ta còn chưa cảm ơn ngươi nữa, mấy tên thủ hạ kia của ta sợ chết, cứ cứng rắn kéo ta đi, sau con gấu đó thật sự ngủm rồi chứ?"
Tôi không nói lời nào, cứ dùng ánh mắt trừng hắn.
Hắn bị tôi trừng đến nỗi nở nụ cười, mắt phượng cong lên, khiến nốt ruồi đen kia càng trở nên xinh đẹp: "Được rồi, ta biết là ta không đúng, khiến cho ngươi tức giận."
Nếu đổi thành cô nương khác, đối mặt với phong tình như vậy, có lẽ sẽ là mặt mày thẹn thùng rồi, đáng tiếc tôi đây từ nhỏ đã quen nhìn thấy dạng nam nhân oai dùng như sư phụ vậy, cho nên đối với dạng mặt cười ngữ ngọt này lại hoàn toàn không có lấy chút cảm giác gì. Hắn đã nói như vậy, tôi mà còn không mở miệng thì có vẻ như đã quá hẹp hòi, lại nói người này tuy rằng cổ quái, nhưng thật sự lại không cho người ta cảm giác uy hiếp, đường đi của mũi tên lũi nãy cũng rất xiêu vẹo, lực đạo căn bản không đủ để đả thương người, tôi từng thấy sư phụ bắn tên, lực đạo tương đương ngàn quân, có thể xuyên qua cả giáp sắt. Cho dù là binh lính bình thường trong quân doanh, thì cũng mạnh hơn người này, lúc nãy gã công tử này kéo cung, chắc chẳng qua cũng chỉ là đùa thôi nhỉ?
Tôi thả bàn tay nắm khăn ra, mở miệng nói: "Quên đi."
"Ngươi tên là gì?" Hắn lại hỏi.
Tôi nhìn hắn, không tính trả lời.
Hắn cười cười, cũng không ngại, tùy tay kéo xuống cái gì đó từ đai lưng của mình: "Cho ngươi, cầm lấy đi."
Hắn duỗi tay ra, ngang nhiên đem thứ nọ nhét vào tay tôi, thứ đó rơi vào tay lạnh lẽo, tôi cúi đầu nhìn, thì ra là một miếng ngọc bội, nó được khắc hình núi non chim chóc, với lối chạm trổ cẩn thận tỉ mỉ, bên dưới còn gắn thêm một chùm tua màu vàng, đường vân tinh xảo, nhìn thế nào cũng thấy tự phụ vô cùng.
Nghĩa là sao? Quà tạ lỗi vì đã quăng tôi và Hàn Vân lại cho con gấu đen đang phát điên kia sao?
"Tôi không cần thứ này của huynh." Tôi cầm ngọc bội đưa lại cho hắn..
"Cầm đi, cái này rất đáng giá đấy." Hắn không tiếp lấy.
Đẩy qua đẩy lại, ngọc bội liền theo kẻ hở giữa tay chúng tôi rơi xuống, dừng ở trên mặt đá cuội, một tiếng động thang thúy vang lên, vỡ thành bốn mảnh.
"…" Tôi sửng sốt.
Hắn cũng có phần kinh ngạc, sau đó lập tức phẩy tay: "Vỡ rồi, thì coi như thôi vậy."
Đồ tốt như thế, cho dù tôi chưa từng gặp qua nhiều lắm, nhưng thấy thế nào thì một miếng ngọc bội cỡ này cũng đủ để nhà bình thường ăn tiêu trong một năm, thế mà nam nhân này cứ tùy tiện nói một tiếng "Thôi vậy".
Tôi nhấp môi, một lần nữa đánh giá hắn, hắn thấy tôi nhìn mình, thì tưởng tôi ngượng vì đã làm vỡ đồ của hắn, mở miệng cười, vẻ mặt tiêu diêu tự tại, chậm rãi nói: "Không sao, thứ này ấy à, ta lại cho ngươi một cái khác là được."
Có tiền thì ngon lắm à? Trong lòng tôi mặc niệm: Người này —
- dùng từ "hoàn khố" thì cũng không đủ để hình dung về hắn!
"Đối với tôi thì thứ này chỉ là thứ vô dụng, mà tôi cũng không cần nó, huynh đi đi, tôi về đây." Tôi xoay người, tiếp tục con đường trở về doanh của mình.
"Ngươi còn chưa nói cho ta biết tên của ngươi đâu?"
Tôi bắt đầu thấy phiền vì hắn, mấy nam nhân luôn đi theo một tấc cũng không rời hắn đã chạy đi đâu rồi? Sao lại để cho gã công tử hoàn khố này chạy rông một mình, không có ai quản cả.
Đang phiền não, đột nhiên xa xa có một đội nhân mã chạy ra khỏi cửa lớn quân doanh, thế như sấm đánh, cấp tốc lao đi trong tịch dương, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!