Sư phụ ở lại nói chuyện với Vương giám quân vừa mới tỉnh dậy, tôi được Quý tiên sinh dẫn về trại của tướng quân, chân bước đi mà lòng nén không được cứ quay đầu lại nhìn.
Trời đã sắp sáng, một đêm chưa ngủ, Quý tiên sinh vẫn giữ được dáng vẻ nhẹ nhàng khoan khoái, gặp tôi vẻ mặt lo lắng, mỉm cười mở miệng: "Cô đã một đêm chưa ngủ, trước khi tướng quân trở về thì nên nghỉ ngơi một lát đi."
"Tôi còn có chuyện muốn nói với sư phụ, đám rắn này thật kỳ lạ, Quý tiên sinh, mọi người đi rồi, có một bầy rắn đen bò vào trong trại tướng quân, Hàn Vân bị cắn phải. Bình thường loại rắn có nọc kịch độc này vốn rất hiếm khi xuất hiện, lần này lại xuất hiện nhiều như vậy, nhất định là có người thả ra, tôi sợ…"
Quý tiên sinh chậm rãi lắc đầu với tôi, ý bảo tôi dừng lại, lại nói: "Việc này tướng quân đã biết, tối hôm qua ta cũng đã gọi người đi điều tra, cô không cần quá mức lo lắng."
Tôi còn định mở miệng, lại bị Quý tiên sinh ngăn lại, hai mắt nhìn tôi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng: "Đủ rồi, cô đã làm rất tốt."
Kỳ lạ, chỉ một câu như vậy, nhưng tôi lại thật sự an tâm, lúc này đã đến trại tướng quân, có một nửa thân binh theo chúng tôi trở về, tôi thấy bên cạnh lại dựng thêm mấy cái trại, Trần Khánh, người trước đó dẫn quân y đi tìm trọng lâu đã đứng bên cạnh, nhìn thấy tôi liền tiến lên nói chuyện.
"Đa tạ."
Tôi sửng sốt, hỏi lại hắn: "Đa tạ tôi vì điều gì?"
"Đa tạ cô đã cứu Hàn Vân."
Một vài thân bình ở bên kia biểu tình đã thả lỏng rất nhiều, lúc này ai cũng mở miệng, vẻ mặt khi nhìn tôi đều mang ý cười.
"Thật tốt quá."
"Không hổ là đồ đệ của tướng quân."
"Thì ra ngày đó cô không phải nói đùa."
Mọi người bảy miệng tám lời, Quý tiên sinh long long hai tay áo, ho khan một tiếng nói: "Mấy người các cậu, không thấy nàng mệt đến đứng cũng không vững đó sao?"
Còn có người vén mành trại cho tôi: "Đến đây đi, đã chuẩn bị cho cậu cả rồi."
Tôi thụ sủng nhược kinh[1]: "Đây là chuẩn bị cho tôi sao?"
[1]: được sủng ái đâm ra lo sợ.
"Tướng quân nói phải hạ trại ở đây một ngày, mọi người đều cần phải ngủ, đây là chuẩn bị cho cậu đấy." Phượng Ca nhi vừa bưng bồn nước đi tới, giọng điệu với tôi đã trở nên khách khí hơn nhiều, tôi nói lời cảm tạ, lòng nghĩ học y quả nhiên rất tốt, ngay vài canh giờ trước Phượng Ca còn dắt tôi như dắt chó đi đấy.
Tôi quả thật đã rất mệt mỏi, lê bước đi vào trại, trong trại đã trải đệm, tôi để nguyên quần áo nằm xuống, chỉ cảm thấy xương cốt cả người như muốn rã ra, mí mắt nặng như treo đá, khép lại rồi sẽ chẳng thể mở ra được nữa vậy.
Nhưng lòng vẫn còn treo ở trên cao, bức tôi không ngừng suy nghĩ lại hết thảy mọi chuyện đã xảy ra đêm ra.
Vì sao đột nhiên lại có nhiều rắn như vậy? Vì sao trong trại giám quân lại bắt được toàn rắn xanh, mà trong trại tướng quân tất cả đều là loại rắn đen cực độc? Nếu sư phụ không rời đi, nếu tôi không ở đây…
Tôi nhắm mắt nghĩ đến đây, chợt có gió thổi qua, sau đó ngừng lại, ngoài trại có tiếng người truyền đến, là Quý tiên sinh cùng sư phụ.
"Ngủ rồi sao?"
"Hẳn là đã ngủ, tôi đã bảo Phượng Ca nhi dựng cho nàng một cái trại, xem ra nàng cũng mệt đến gần chết rồi."
"Tốt lắm."
"Bội Thu, tôi kiểm tra hai loại rắn bắt được ở hai trại, bên giám quân chỉ là ngụy trang, xem ra mục tiêu của việc này là hướng về phía cậu rồi."
"Người Liêu quấy rầy biên cảnh đã lâu, lần thay quân này có khả năng bọn chúng đã sớm có được tin tức, nên việc phái mật thám đến cũng đã nằm trong dự liệu rồi."
"Nhưng cách sử dụng rắn độc đả thương người này cũng quá nham hiểm, bây giờ nơi chúng ta hạ trại cũng bí mật, nếu nói là phục kích thì rất khó, cực có khả năng mật thám đã lẩn vào quân doanh, cậu phải cẩn thận."
"Tôi biết rồi, cậu cũng đi nghỉ chút đi, Vương giám quân hạ lệnh toàn quân phải dừng trại hai ngày tra rõ việc này."
"Ông ta nói như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!