Chương 15: (Vô Đề)

Ngựa của sư phụ đến gần, tôi ở trong xe thấy cũng chẳng thể ngồi nổi nữa, cúi đầu bước xuống đất, cũng không dám mở miệng nói chuyện, nhận mệnh chờ xử lý.

Nhưng hai chân tôi vừa chạm đất, liền thấy không khí có gì đó không đúng lắm, cẩn thận ngẩng đầu nhìn thoáng qua, hai mắt lập tức liền trừng lớn.

Sư phụ quả thật ở trước mặt tôi, nhưng phía sau người đó là những hàng quân sĩ mênh mông cuồn cuộn, đông nghìn nghịt đến nỗi mắt chẳng thể nhìn thấy giới hạn.

Vài kỵ sĩ nói chuyện trước đó đã điều ngựa vào đội hình, ngay tại phía sau sư phụ nhìn về phía tôi, Từ Bình đã sớm nhảy xuống khỏi xe ngựa, quỳ gối xuống mặt đất.

Sư phụ một thân áo giáp bạc, đầu đội mũ sắc bạch long, chu anh[1] trên mũ như máu, yên lặng nhìn tôi, ngay cả con Ô Vân Đạp Tuyết phía dưới người cũng không một tiếng động, tôi nhìn sắc mặt sư phụ, lại nhìn đại quân phía sau người, không nhịn được nuốt nuốt nước bọt, lại há miệng thở dốc.

[1]: chùm tua rua màu đỏ trên mũ sắt.

Từ Bình cướp lời: "Tướng quân, chuyện này để thuộc hạ giải thích."

"Không cần phải nói, lên ngựa về đơn bị, đừng để chậm trễ hành trình đại quân." Nói xong cũng không liếc nhìn tôi một lần, đi về phía trước, xem tôi như không hề tồn tại.

Phía sau truyền đến một tiếng kèn, âm thanh hùng hậu kéo dài, mãi cho đến khi hoàng hôn trở nên xác xơ tiêu điều, tiếng bước chân cùng tiếng vó ngựa chỉnh tề rơi trên mặt đất, đại quân vạn người bắt đầu tiến tới, mà lại không hề gây nên một chút ồn ào nào, chỉ còn lá cờ lớn có chữ "Từ" kia bay phất phới trong gió.

Người ngựa nối đuôi nhau đi qua cạnh chúng tôi, chợt có một nhóm người ngựa ra khỏi hàng, một người trong đó nhảy xuống ngựa, giọng nói thật vội vã: "Từ kiêu kỵ, lên ngựa thuộc hạ này."

Từ Bình không nói lời nào liền nhận lấy dây cương nhảy lên ngựa, mấy người kia rõ ràng là cấp dưới của hắn, đưa ngựa xong rồi lại cùng hỗ trợ với những người khác đánh xe ngựa ra đằng sau, cuối cùng còn có người nhìn tôi, giọng nói chần chờ: "Vị tiểu ca này…"

Từ Bình mặt đã xanh mét, nhưng vẫn miễn cưỡng bày ra biểu tình an ủi tôi, nói: "Cô cũng đứng lên đi, trước tiên cứ đi theo đã."

Tôi khẽ cắn môi, giữ chặt tay hắn vươn ra để leo lên ngựa, con ngựa này bất chợt bị đổi chủ, bước chân chòng chành, Từ Bình mới đỡ lên nên tôi còn chưa an vị, vừa giữ bao hành lý vừa cố gắng giữ khoảng cách không để dựa vào người Từ Bình quá gần, nó ương bướng nhấc chân trước lên, tôi không kịp bám vào yên ngựa, mắt thấy sắp lao đầu xuống đất.

Vào thời điểm khẩn cấp, bên cạnh liền có một bàn tay vươn tới đây bắt được tôi, rồi xoay tròn người tôi lên.

Tôi chỉ thấy trước mắt chợt lóe, người đã ngồi lên một chiếc xe ngựa chứa quân tư[2].

[2]: xe chở tư trang, vật dụng phục vụ quân đội.

Tôi quay phắt đầu lại, nhìn thấy bộ áo giáo màu bạc ngay trước mắt, trong lòng liền vui vẻ, há miệng định gọi sư phụ, chợt nhớ ra xung quanh đều có người, liền đóng miệng lại.

Sư phụ xuất hiện bất ngờ lại không nói một lời, chỉ bảo Từ Bình: "Cậu lại đây." Rồi xoay người giục ngựa mà đi.

Từ Bình lập tức đuổi theo, trước khi đi còn liếc nhìn tôi một lần, trong ánh mắt tràn đầy sự lo lắng, nhưng lại không dám nói một từ, cắm đầu mà đi, để lại một mình tôi ngồi trên xe ngựa, vẻ mặt thất vọng.

"Vị tiểu ca này xưng hô thế nào?"

Tôi vừa quay đầu lại, nhìn thấy cạnh xe có vài gã binh lính đi tới, ánh mắt nhìn tôi chằm chằm, người bắt chuyện là một đại thúc, tuy mặc phục binh, nhưng sau lưng lại cõng một cái nồi sắt rất to, thoạt nhìn rất buồn cười.

Tôi lập tức ý thức được bộ dạng chật vật lúc mình bị sư phụ quăng lên xe đều bị người ta nhìn thấy cả, bên tai có chút nóng lên, vội vàng ngồi ngay ngắn lại, rồi hỏi một câu: "Vị đại thúc này là…?"

Trên xe vốn được phủ bằng vải dầu, vừa bị tôi động vào, bên dưới liền ló ra một cái củ cải trắng, tôi cúi đầu nhìn qua, trong lòng lại thở dài một tiếng.

Xem ra trong thời gian này tôi không thể thoát khỏi vận mệnh ở cùng một chỗ với nguyên liệu nấu ăn rồi.

"Chúng tôi là đầu bếp trong quân doanh, tôi là Trần Hùng, mọi người đều gọi là lão Trần, tiểu ca tên gọi là gì?"

Tôi suy nghĩ một lát, trả lời hắn: "Tôi họ Việt, gọi tôi là tiểu Việt thì được rồi."

Đại thúc nhức đầu: "Họ Việt à, họ này hiếm thật."

Tôi bật cười hai tiếng, bên cạnh có một tiểu tử trẻ tuổi đã nói: "Cậu là đầu bếp mới tới à? Ui da."

Lão Trần lập tức gõ vào ót cậu ta: "Tới đi, tiểu Việt là người tướng quân tự mình đưa tới đội chúng ta, làm gì thì tướng quân sẽ tự mình quyết định, cậu chỉ cần giữ xe cẩn thận, đừng để củ cải rơi xuống đất là được."

Tiểu tử kia bị đánh một cái, vẻ mặt liền trở nên ủ dột, cõng nồi sắt đi tới cạnh xe, uất ức kéo tấm vải dầu bị tôi làm nhàu kia lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!