Tôi đi đến bên cửa sổ nhìn thoáng qua, Từ Bình quả nhiên không nuốt lời, đứng canh ngay lại con ngõ nhỏ dưới lầu, bóng người in thật dài dưới đất.
Tôi thở dài, đóng cửa sổ để nguyên áo quần đi đến giường nằm xuống, rõ ràng đã rất buồn ngủ, nhưng lại ngủ không được, cuối cùng đành ngồi vào bên cửa sổ, trạm dịch cũng không xa, từ khe cửa sổ lầu hai khách điếm nhìn ra, mơ hồ có thể nhìn thấy hai ngọn đèn lồng, khi sáng khi tối trong bóng đêm an tĩnh.
Tôi cứ ngồi nhìn như vậy, cũng không biết đã qua bao lâu, chợt hoảng hốt đứng lên, quay người lại bắt đầu thu thập hành lý.
Nhưng có gì để thu thập đây? Tổng cộng cũng chỉ có một cái bọc nhỏ, cõng ở trên lưng là được.
Tôi chạy xuống lầu tính tiền, trời còn chưa sáng, ông chủ khách điếm khoác chiếc áo khoác lơ mơ từ phòng đi ra, hỏi tôi: "Cô nương muốn đi sao?"
Tôi gật đầu, lấy ngân lượng từ bọc ra cho ông ấy, ông ấy lắc đầu, chỉa chỉa ra bên ngoài: "Đã có người tính tiền rồi."
Tôi đi ra khách điếm liền nhìn thấy Từ Bình, ngồi trên chiếc xe ngựa chở đầy dưa muối đậu rang, một tay cầm roi đuổi ngựa, một tay chống cằm, mở to hai mắt nhìn tôi.
"Sớm thế này đã đi rồi sao?" Tôi đứng trước xe ngựa ngửa đầu nói chuyện.
Hắn gật gật đầu: "Đi muộn chút nữa lại có người muốn đi ké xe."
"Tôi vẫn chưa ngủ, cứ ngồi nhìn mãi đấy."
"Tôi biết."
"Cậu biết á?"
"Cô ngồi ở bên cửa sổ, tôi thấy." Hắn chỉ lên cửa sổ lầu trên, tôi ngẩng đầu theo tay hắn, nhìn thấy bóng giàn hoa tựa vào cửa sổ, thế này mới nhớ tới nãy giờ mình không tắt đèn trong phòng.
Vẫn là thiếu kinh nghiệm mà…
Tôi có chút chán nản đứng đó, không biết phải nói gì tiếp theo, con ngõ nhỏ này không rộng lắm, một người đứng đối mặt với một cái xe, Từ Bình cựa quậy người, mở miệng hỏi: "Cô còn đứng đó làm gì?"
Tôi giật mình, ngẩng đầu nhìn hắn, hắn lại nói: "Nếu không leo lên, tôi sẽ đi thật đấy."
Tôi phục hồi tinh thần lại, vì quá ngạc nhiên vui sướng nên cũng không cố hỏi vì sao nữa, ba chân bốn cẳng leo lên xe, ngồi ngay bên cạnh Từ Bình, Từ Bình liếc nhìn tôi một cái, biểu tình có phần kỳ quái, tôi sợ hắn đổi ý, lập tức dùng sức giữ chặt càng xe tỏ ý tôi đây nếu đã leo lên xe tuyệt sẽ không chịu xuống xe nữa, hắn liền cười khổ, lắc đầu đánh ngựa, xe ngựa rốt cuộc cũng khởi bước, rất nhanh bỏ lại con ngõ nhỏ với sương mù lượn quanh ở phía sau.
Chúng tôi xuất phát từ trạm dịch, ước chừng mất bốn ngày mới đuổi kịp đại quân đang đi về phía bắc ngay ở Nhạc An, tôi ngồi trên xe nói với Từ Bình: "Sư phụ chỉ mất một ngày liền kịp tới Diêm thành."
"Tướng quân mang binh thần tốc, ngày đi trăm dặm có thừa."
"Vậy mà chúng ta lại mất nhiều ngày như vậy để đuổi theo."
Từ Bình dở khóc dở cười: "Tướng quân là cưỡi Ô Vân Đạp Tuyết, chúng ta lại cưỡi hai con ngựa già này, đi như vậy thì tụi nó sẽ chết ngay trên đường mất."
Tôi không cho là đúng: "Sư phụ còn mang theo những người khác nữa đấy."
Từ Bình liếc nhìn tôi một cái: "Nếu không có cô, tôi cũng có thể."
Tôi "…"
Nhạc An gần đến Bắc Hải, xa hơn nữa là đất Liêu, nhất thời núi cao trời rộng, cùng với núi Bạch Linh mà tôi quen thuộc và Diêm thì thành đúng là hai cái thế giới, đại quân đóng ở ngoài thành, lúc tiếp cận quân doanh tôi mới mở miệng hỏi hắn: "Vì sao cậu lại thay đổi chủ ý mà đưa tôi đến đây?"
Từ Bình suy nghĩ một lát: "Đánh xe ngựa đưa đến quân doanh trước, đến lúc đó tôi lại mang cô về Diêm thành cũng không muộn."
Tôi "À –" dài một tiếng: "Nếu sư phụ giữ tôi lại thì sao?"
Từ Bình nhếch khóe miệng: "Tôi đây cũng đành hết cách."
Tôi liền híp mắt nở nụ cười, thật vừa lòng với câu trả lời của hắn.
Trước lúc nhập doanh, Từ Bình mang tôi vào khách điếm ở ngoại ô nghỉ ngơi trong chốc lát, lại lấy ra một bộ quần áo sai dịch bảo tôi mặc vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!