Chương 13: (Vô Đề)

Xe lắc lư ra khỏi thành, đường cái bằng phẳng, tôi liền lấy dưa muối ăn cùng cái bánh bao, dần dần có chút ủ rũ mệt mỏi, liền ngủ trong chốc lát, nhưng không dám ngủ quá sâu, thi thoảng lại giật mình tỉnh dậy, rất là vất vả.

Chờ mãi rốt cuộc xe cũng dừng lại, lúc này tôi đã hết buồn ngủ. Ở bên ngoài hai sai dịch đang nói chuyện với người ta, về việc dừng xe lại, tôi vén màn tạo ra một cái khe nhìn ra ngoài, bên ngoài sắc trời đã tối, cách đó không xa trên cái cửa lớn có chữ "Trạm dịch", còn treo đèn lồng, hiển nhiên là đã đến trạm dịch

Tôi đang muốn xuống xe, chợt có tiếng vó ngựa chạy từ xa đến gần vang lên, vừa đến cửa trạm dịch liền ghìm cương, bụi đất tung lên rối mù, người đến nhảy xuống ngựa xong liền vội đi về phía xe, không phải Từ Binh thì là ai nữa?

Tôi vội buông màn xe, tim đập thình thịch, bên tai nghe thấy giọng nói đầy kinh ngạc của sai dịch: "Từ Bình? Sao ngươi lại đến đây?"

Từ Bình đáp bọn họ: "Huyện thái gia sai ta lại đây thay cho các huynh."

"Sai ngươi thay cho bọn ta sao?"

"Đây là công văn, Vương ca, huynh cứ mở ra đọc đi, để ta đem xe đi vào trong."

"Mấy thứ này cần đem đi nhanh, huyện thái gia đã nói là phải thật cẩn thận đấy."

"Biết mà, các huynh cứ nghỉ một lát đi, ta dàn xếp xe rồi sẽ đến đó, lát nữa sẽ mời hai vị ca ca uống rượu."

Vừa nói xong, người của trạm dịch ở phía trước đã bắt đầu lải nhải: "Vậy con ngựa này sao sao bây giờ?"

"Làm phiền đại ca dắt nó vào được không? Ta phải đánh xe đi trước đã."

Mấy nam nhân qua lại vài câu, xe liền bắt đầu dao động, tôi biết Từ Bình là người của sư phụ, trong lòng trống rỗng, cắn môi vài lần đều không có dũng khí nhảy xuống xe, chờ xe dừng lại rồi vẫn không có cơ hội, chỉ còn cách ngồi chờ hắn đến.

Màn xe bị nhấc lên, Từ Bình xuất hiện trước mặt tôi, khóe miệng vẫn cứ nhếch lên, trên mặt lại đầy mồ hôi bụi bặm, rõ ràng là chạy trối chết để đến đây.

Tôi tự giác ôm bọc đi ra ngoài, đi đến màn xe lại có chút chần chờ, một bàn tay không tự giác sờ sờ vào khăn mình.

Từ Bình lập tức vươn tay lại đây, đầu tiên là cầm lấy cái bọc của tôi, một tay kia như là muốn đè tay tôi lại, nhưng chần chờ một lát vẫn không đặt lên, chỉ há mồm nói: "Tiểu Nguyệt cô nương, tôi đã đưa tin cho tướng quân rồi."

Mọi động tác của tôi đều ngừng lại, ảo não nhảy xuống xe: "Thật ư? Sao cậu có thể làm thế chứ?"

Tuy rằng Từ Bình có gương mặt rất trẻ con, nhưng lúc nói chuyện lại làm vẻ mặt nghiêm nghị: "Sao cô có thể trốn vào xe để lén đi như vậy?"

Tôi hoàn toàn không tỏ ý xấu hổ, bọc đồ không còn ở trong tay, liền thọc hai tay vào ống tay áo nói với hắn: "Tôi muốn đi đâu thì đi, có liên quan gì đến cậu đâu?"

Từ Bình còn định mở miệng, xa xa liền có tiếng người truyền đến: "Từ Bình, đỗ xe lại chưa? Chờ ngươi uống rượu đây này."

Từ Bình dậm chân, nói một câu: "Sắp xong rồi, chờ đã." Nghĩ nghĩ rồi lại kéo tôi đến cạnh tường, nói: "Đắc tội."

Tôi vừa định hỏi cậu đắc tội tôi cái gì? Thân mình chợt nhẹ hẫng, bị hắn ôm hông nhấc lên, đợi đến khi hai chân chạm đất thì tôi đã ở bên kia của bức tường.

Bốn phía trạm dịch là tường cao, tôi đi cà kheo cũng chẳng thể qua được tường, Từ Bình mang một cái bọc hành lý cộng thêm một người, ấy vậy mà cứ thế mà nhẹ nhàng nhảy qua, lập tức liền khiến tôi kinh ngạc.

Hắn thấy hai mắt tôi trừng lớn như vậy, khóe miệng vốn trễ xuống lại có chút nhếch lên, tôi đứng vững người thu hồi kinh hoảng, nghĩ nghĩ rồi hỏi hắn: "Từ Bình, cậu qua đây để làm gì?"

Hắn nghẹn một chút, hai hàng mày nhướn lên, bộ dáng thì như muốn nói nhưng lại không biết nói cái gì, cuối cùng lại bật cười, xì một tiếng: "Ăn, cô có đói bụng không? Trong hành lý có đồ ăn, cả ngân lượng, phía góc đường còn có khách điếm nữa, đi vào trong đó nghỉ ngơi một chốc, lát nữa tôi sẽ qua đó đón cô."

Nói xong đã đem bọc đồ và túi da hắn luôn mang tùy thân đưa hết cho tôi.

Tôi cõng bọc, ôm cái túi nặng trịch nhìn hắn, tò mò: "Cậu không sợ tôi chạy sao?"

Từ Bình nhịn cười nói: "Tiểu Nguyệt cô nương định một mình đi đến Thanh Châu sao?"

Tôi thấy hắn xem nhẹ mình, có chút tức giận: "Cậu cảm thấy một mình tôi đi không được à?"

Từ Bình ho khan một tiếng: "Đại quân vẫn còn đang trên đường, bây giờ cô mà đi Thanh Châu, cũng sẽ không có tướng quân ở đấy."

Tôi "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!